Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng
Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/664 lượt.
m ướt.
Cố Thần không ngờ tới Lương Hạ, nhất thời cũng không biết phải làm sao.
Chỉ có Lăng Kỳ có thể nở nụ cười mời Lương Hạ vào nhà, "Bên ngoài nóng lắm, mau vào". Nhưng cô không phải người ngu,phản ứng của Cố Thần đã khiến cho trái tim cô đau nhức.
"Không được, dì Cố bảo tôi mang cái này đưa cho Cố Thần, tôi còn có việc, đi trước". Lương Hạ cầm hộp giữ nhiệt đưa cho Lăng Kỳ sau đó bỏ đi như chạy trốn.
Lăng Kỳ không muốn đánh lừa bản thân, dù sao Cố Thần và Lương Hạ cũng là thanh mai trúc mã, nhất định sẽ không thể không qua lại với cô ấy, nhưng cô cũng không muốn nhẹ nhàng từ bỏ, chuyện lúc sáng khiến cho bọn họ có chút gượng gạo, vừa vặn nhân cơ hội này hóa giải thử xem, "Cố Thần, mẹ của anh làm rất nhiều món ăn nha, không cần anh phải vất vả".
Cố Thần hơi lơ đễnh, nhưng rất nhanh giương lên nụ cười quen thuộc, "Để anh đặt súp lên hâm nóng".
Dĩ nhiên Cố mẹ không có tốt bụng nấu ăn như vậy, vì buổi sáng Cố Thần gọi điện cho bà, nói Lăng Kỳ đến nhà rồi, nhờ bà nấu hai món ăn. Dĩ nhiên chuyển đồ ăn phải là Lương Hạ.
Ra khỏi sân, Lương Hạ lập tức ngồi xuống ghế đá lúc nhỏ thường đến. Bọn họ ở chung rồi? Rốt cuộc Cố Thần vì Lăng Kỳ mặc tạp dề nấu cơm. Vừa mới liều mạng nén nước mắt rốt cuộc tất cả ào ào rơi xuống.
Cảnh tượng như vậy, từ nhỏ đến lớn chính mình tưởng tượng qua bao nhiêu lần, thật sự xuất hiện ở trước mắt, nhưng mà nữ chính lại là người khác.
Quý Trạch Tuấn luôn luôn đứng ở phía sau nhìn Lương Hạ, bao gồm cô gào khóc, nhắm mắt lại vài giây rồi chạy xe, đi đến phía Lương Hạ.
Nói cái gì cũng không nói, kéo Lương Hạ dậy, ôm cô thật chặt vào trong ngực.
Qua thật lâu, rốt cục Lương Hạ ngừng run rẩy, từ từ ngẩng đầu lên, "Hì hì~".
Quý Trạch Tuấn nhíu nhíu mày, mới vừa rồi còn khóc như quỷ,chớp mắt đã cười rộ lên rồi?
"Thật xin lỗi", Lương Hạ chỉ chỉ áo sơ mi Quý Trạch Tuấn ở trên còn có nước mắt -- nước mũi.
"Chết tiệt!". Quý Trạch Tuấn chán ghét nhìn áo sơ mi buồn nôn,không hề nghĩ ngợi liền cởi ra.
"Oa". Lương Hạ lộ ra vẻ mặt ngốc nghếch ngây thơ, làn da Quý Trạch Tuấn dưới ánh mặt trời rất đẹp nha. "Đây là màu lúa mạch à".
"Đi theo tôi". Quý Trạch Tuấn hơi lộ dấu vết nụ cười, vóc người hoàn mỹ như thế này đúng là đáng tự hào.
Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư.
Trong buồng lái xe ô tô, có áo để thay, Quý Trạch Tuấn cố tình làm trò trước mặt Lương Hạ, đóng từng chiếc cúc áo, từng cúc từng cúc rất gợi cảm.
"Anh biết bí mật nhỏ của tôi rồi". Lương Hạ nhíu lông mày, u oán nhìn Quý Trạch Tuấn. Mặc dù không nghiêm trọng như bắt gian tại giường, nhưng cũng coi như là bị tóm được, thông thường trèo tường hẳn là rất áy náy rất bẽ mặt, đáng tiếc Lương Hạ chưa hoàn toàn tiến vào tình trạng hôn nhân, lại chưa có mưu đồ vụng trộm, tạm thời còn chưa phát sinh cảm giác nhưvậy.
"Ừ". Quý Trạch Tuấn không vội lái xe, mà dựa vào ghế lái, nhìn từng cặp từng cặp người đi đường phía trước.
"Có cái gì muốn nói với tôi sao?. Lương Hạ chưa bao giờ cho rằng Quý Trạch Tuấn có tình cảm với cô, hoặc là tình yêu, nhưng bất kỳ một người đàn ông nào nhìn thấy vợ mình khóc vì người đàn ông khác cũng sẽ không thoải mái đi, xem ra cái này giống như bản thân mình quá trớn.
Cuối cùng đầu lưỡi tê dại buộc phải tách ra, Lương Hạ hoảng sợ nhìn vẻ mặt Quý Trạch Tuấn điềm tĩnh, che ngực há mồm thở dốc, thiếu chút nữa bị ngộp chết. Trước kia còn có thế tranh thủ hít không khí, lần này lỗ mũi cũng bị đụng siêu vẹo.
Còn chưa kịp tỉnh táo, Quý Trạch Tuấn liền dồn sức giẫm chân ga Mescedes-Benz lao đi.
Cái gì hả, câu nói này như lời tỏ tình nha, Lương Hạ lại làm dáng vẻ u oán. Cô cũng không nghĩ qua vì sao mình muốn nghe Quý Trạch Tuấn tỏ tình.
Lúc quay về văn phòng luật, mọi người khoa chính trị đang nằm bò trên mặt bàn ngủ trưa, Lương Hạ rón ra rón rén theo sát phía sau Quý Trạch Tuấn, chỉ sợ người phụ nữ kia gặp cô lại muốn dùng ánh mắt kinh khủng giết chết trái tim nhỏ bé của cô.
Khi đi ngang qua khoa hành chính, đột nhiên Lương Hạ bị một cánh tay chìa ra kéo vào, còn chưa kịp kêu thành tiếng đã bị bụm miệng, giống như bắt được một con bạch tuộc.
"Xuỵt, là tôi". Khóe miệng Hàng Triệt nhếch lên một đường cong đẹp mắt, chờ Lương Hạ bình tĩnh lại sau đó mới buông lỏng tay ra.
"Anh làm gì thế hả? Hù chết tôi à". Lương Hạ vuốt vuốt môi mình, mới vừa rồi bị người khác hôn đến biến đổi hình dạng,hiện tại lại bị Hàng Triệt bịt mấy giây, quả thật là muốn tàn tật.
"Sao sắc mặt cô hôm nay đỏ hồng thế hả?\'. Vẻ mặt Hàng Triệt cười xấu xa, mãnh liệt nhìn chằm chằm khuôn mặt Lương Hạ.
"Vừa mới ăn máu vịt trưng não heo, nên mặt mới vậy". Lương Hạ lại nghĩ đến một màn vừa mới giao chiến cùng Quý Trạch Tuấn, được sủng ái mặt càng đỏ hơn "Vì sao anh tìm tôi hả?".
"Cuối tuần sinh nhật tôi, cô có thể bắt tay chuẩn bị quà tặng rồi đấy". Vẻ mặt Hàng Triệt thanh thuần nở nụ cười vô tội, nói xong lý lẽ.
"Tôi cho anh cái quỳ". Miệng Lương Hạ tóp lại, nghĩ thầm, với lại anh cũng đâu có thân quen với tôi, "Đi làm