Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/683 lượt.
Tuấn rất nghiêm túc, không có ý đùa giỡn, Ngụy Linh còn chưa kịp phản ứng nên làm cái gì, thì anh đã rời đi.
Cuối cùng cũng giải quyết xong vấn đề Ngụy Linh, Quý Trạch Tuấn cảm thấy nhẹ nhõm cả người, anh rất muốn nhanh chóng nhìn thấy Lương Hạ, chì còn ba phút nữa là tan học, không thể làm gì khác hơn là chịu chút dày vò này thôi.
Nhưng mà Lương Hạ đã sớm đứng ở đầu đường, còn chưa nhìn thấy Quý Trạch Tuấn được mấy phút đã thấy Ngụy Linh theo sát phía sau.
Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư
Lương Hạ ngày nhớ đêm mong của Quý Trạch Tuấn đứng trên con đường chỉ cách xe ô tô vẻn vẹn 270 độ, nhưng vẻ mặt vợ có chút không đúng lắm.
Quả nhiên trong chốc lát Lương Hạ tức giận đùng đùng xuyên qua ô tô đi đến.
"Đừng cản em như vậy, em nhất định phải đánh cô ta một trận".Không đợi Quý Trạch Tuấn mở miệng Lương Hạ liền vung tay lên, cố gắng đuổi theo Ngụy Linh vừa rời đi.
"Quay lại, quay lại". Quý Trạch Tuấn buồn cười nhìn Lương Hạ,để ngăn chặn hành vi bốc đồng của cô không thể làm gì khác hơn là kẹp giữ hai tay cô lại giam cô vào trong ngực.
"Em đừng xem thường nó 50 tệ, anh mặc là muốn Ngụy Linh biết anh đã thay đổi, nhất định phải đánh cô ta có chết cũng không quay lại!". Lời nói vừa hết cái đầu nhân tiện cũng dán lên, người đi đường nhìn thấy, đây đúng là đôi tình nhân ngọt ngào.
Thật ra thì nguyên nhân thật sự là ---- mặc T-shirt hoạt hình có vẻ trẻ tuổi, xung quanh vợ đều là các sinh viên nam nhỏ tuổi hơn so với anh.
"Thì ra bố chồng thích xem Doraemon còn anh thì xem Pokemon". Lương Hạ ghét bỏ đẩy Quý Trạch ra, " Nóng chết mất, đừng dựa vào em".
"Lần sau đến lượt anh cắt đuôi". Quý Trạch Tuấn nịnh hót Lương Hạ, "Buổi sáng thấy tiểu mập mạp thỉnh thoảng nhìn em một cái, đúng là phải dạy dỗ thằng bé một chút".
"Thầy Quý, có thể đừng đùa ấu trĩ như thế được không? Vợ anh thanh tú động lòng người, hoạt bát dí dỏm, người thầm mến có thể xếp hàng từ cửa trường học đến phòng trọ nhà anh đấy,chém một trăm cái đuôi cũng không đứt! Nhanh về nhà, đói bụng". Lương Hạ dứt lời liền đi đến phía trước.
"Đừng nói em không có ghen nhé?!". Quý Trạch Tuấn theo sát phía sau, vẫn còn rối rắm vấn đề Lương Hạ có ghen hay không.
"Thứ nhất trên người anh không có tóc phụ nữ, thứ hai không có dấu son môi, lúc đi ra thần sắc Ngụy Linh hốt hoảng theo phía sau anh, em ghen cái rắm à!". Lương Hạ thả chậm bước chân,mặt Quý Trạch Tuấn từ từ đến gần.
"Vậy việc gì em phải tức giận đùng đùng?". Quý Trạch Tuấn định tiến đến gần hôn miệng Lương Hạ, món ngon đưa tới cửa không ăn thì uổng công làm đàn ông.
"Này, chỗ này rất gần đại học O nha!". Lương Hạ phản xạ có điều kiện lùi về phía sau mấy bước, " Hai ngày không trả lời tin nhắn của em không nhận điện thoại của em, chứ không phải đùa giỡn để cho em nản lòng à".
"Đủ lông đủ cánh rồi à". Quý Trạch Tuấn ngay lập tức thu hồi nụ cười giống ánh sáng mặt trời của người đàn ông lớn, thay vào đó cười nham hiểm một tiếng mạnh mẽ ôm cổ Lương ha, "Quay về xem ai đùa giỡn ai nhé?".
Nhìn tình hình này tay Quý Trạch Tuấn không thu về rồi, Lương Hạ không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn cúi đầu đi bộ, lôi kéo kêu la chỉ thu hút người khác chú ý.
Gần đến đường về nhà trọ Quý Trạch Tuấn, thuận đường mua hai cái bánh nướng thay cơm tối, tiếp theo chính là thế giới của đôi vợ chồng nhỏ.
Miệng Lương Hạ khát khô đi vào phòng bếp rót nước uống......,Lúc đi ra nhìn thấy Quý Trạch Tuấn dựa trên tường đầu ngón tay móc móc, "Anh làm gì ở đây?".
Quý Trạch Tuấn ngoắc ngoắc ngón tay, ý bảo Lương Hạ lại gần anh chút, "Anh ở đây đếm, chỉ còn hai ngày nữa là em hết đại di mụ, sau đó chính là kỳ an toàn, anh lại có thể □ em".
Lương Hạ không ngờ Quý Trạch Tuấn nhắc đến cái này, ngay lập tức sắc mặt ửng hồng. "Em có rất nhiều bài tập, thứ bảy phải bồi bổ cơm nước mẹ chồng, xong xuôi em phải về trường học luôn á".
"Bài tập có thể làm ban ngày, buổi tối chúng mình, hưng phấn một chút". Ánh mắt Quý Trạch Tuấn rất cám dõ, không quên xoa bóp cái mông Lương Hạ, bây giờ so với lúc mới kết hôn rõ ràng cong lên rất nhiều nha.
"Em muốn có thời gian theo kịp lớp kế toán nếu không em nghe không hiểu". Lương Hạ cũng không biết chính mình một ngày nói bao nhiêu lời trái lương tâm nữa, cho đến bây giờ mỗi lần gặp chuyện thì lại ôm chân phật cái đám người kia.
"Anh không đảm bảo mỗi khi lên lớp không gọi em đứng lên trả lời câu hỏi". Quý Trạch Tuấn không còn cười xấu xa với Lương Hạ nữa, đi thẳng vào phòng ngủ, ngồi trên giường xem ti vi.
Sau khoảng hai phút, một bóng người đột nhiên chạy như bay, cắm đầu ngã vào trong ngực Quý Trạch Tuấn, "Quỳ gối van xin thầy Quý hạ thủ lưu tình, đừng gọi em đứng lên trả lời câu hỏi".
"Ngoan, bóp vai cho chồng". Quý Trạch Tuấn chỉ bả vai của mình, sinh viên đại học nha, đi học sợ nhất là điểm số, bỏ qua học tập một bên không nói, đối phó với Lương Hạ dùng một chiêu này tuyệt đối linh nghiệm.
"Tuân mệnh!". Lương Hạ bò dậy đi vòng qua sau lưng Quý Trạch Tuấn, chịu nhụ