Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/685 lượt.
ng mười một giờ từ thứ năm đến chủ nhật quản lý ký túc xá sẽ đóng cửa, một mình nhanh chóng quay về kí túc xá, mỗi ngày đều không dưới mười đôi uyên ương trình diễn tiết mục môi lưỡi quyến luyến không rời, cùng tiết mục ôm ấp.
Cho nên Lương Hạ đi một mình trải qua một loại cảm giác cực kì thê lương, trở về kí túc xá muộn đến người bảo vệ cũng không có. Nhưng mà thời điểm cách kí túc xá mấy bước, Lương Hạ bị gọi lại.
"Không nhận ra tôi à?". Mạc Tước luôn lấy một bộ dạng hoàn mỹ dáng vẻ yêu nghiệt xuất hiện ở trước mặt Lương Hạ, cũng gần tới mười một giờ mà vẻ mặt còn sáng láng như vậy.
"Làm sao có thể, Mạc Tước đây mà." Lương Hạ góp vui lấy lệ, đối với trai đẹp cô luôn ôm ấp lòng ngưỡng mộ, nhưng gặp đi gặp lại một anh chàng đẹp trai,nhưng dưới tình huống chưa tắm mà lại sắp hết nước thế này thì thật hơi phiền não, mà Mạc Tước này lại quái dị như thế, khiến người ta đoán không phải người tốt. Nhưng thấy anh ta đồng thời bước đến phía trước cùng mình, "Anh cũng ở khu này?".
Mạc Tước đẩy gọng kính vằn báo, dùng nụ cười trả lời Lương Hạ cô nói đúng. "Muộn như này mới quay về là đi hẹn hò sao?".
"Bố mẹ cậu thật sự dễ dàng từ bỏ say mê xổ số? Bọn họ chơi mười năm rồi, nếu không phải là ông nội cậu giữ lại một ít gia sản thì đã đi đời nhà ma rồi". Sâu trong đáy lòng Chu Hàn không tin ba mẹ Lương Hạ, người ngoài cuộc rất sáng suốt, trong lúc lơ đãng quét mắt một vòng, thấy ngang lưng Lương Hạ có một vết chấm đỏ, "Phía sau thắt lưng của cậu làm sao thế? Không giống bị muỗi đốt?".
Lương Hạ đáng thương không nhìn thấy được ngang lưng của mình, có dự cảm xấu, cái này hình như là lần trước Quý Trạch Tuấn dùng sức bấm quá mạnh, thực sự để lại dấu vết rồi.
"Đó là gián cắn". Lương Hạ chột dạ đổi hướng đứng.
"Tầng hai nhiều muỗi lắm, tớ đi, ngay mai gọi cậu dậy ăn sáng".Chu Hàn ngáp một cái vỗ vỗ miệng đi ra.
Rốt cuộc đuổi được Chu Hàn đi, cũng may là khói mù lượn lờ, bằng không với lý luận kiến thức phong phú của Chu Hàn chắc chắn có thể nhìn ra cái gì đó, nhưng mà nói đi nói lại, lúc nào thì thích hợp để ngả bài với cô ấy đây? Trước kia có tin đồn thầy tròyêu nhau bị hiệu trưởng bắt đi giáo dục, trước khi lấy được giấy chứng nhận vẫn là nên giấu mọi việc vậy.
*****
Không có tiết thầy Quý mọi người có vẻ cực kì chán nản, có ba tiết học ngoài khóa, đều gió êm biển lặng.
Dáng vẻ Chu Hàn đảo hạt cơm giống như ăn không thấy ngon,liên tục thở dài còn hai ngày nữa mới có thể gặp thầy Quý, trách trường học chia khoa pháp luật và hệ quản lý cách xa nhau, nghĩ đến cơ hội vô tình gặp trên đường cũng không có.
Lương Hạ thì ngược lại ăn rất say sưa ngon lành, trừ thời gian bốn tiết lên lớp hàng tuần, chỉ cần tâm trạng cô tốt là sẽ có thể gọi Quý Trạch Tuấn ra làm buổi gặp mặt, ví dụ như tối hôm qua xem phim hài cũng thầy Quý, chuyện tốt như này mà Chu Hàn không được hưởng thụ.
Theo kế hoạch ban đầu xế chiều hôm nay phải về nhà một chuyến, trong lòng Lương Hạ biết rõ mẹ chồng muốn cô trở về nấu cơm, đáng thương là buổi chiều Quý Trạch Tuấn còn có lớp,cô chỉ có thể tự mình ngồi xe buýt.
Trước kia đau đầu xem đi chợ mua rau làm món ăn gì, khẩu vị bố mẹ già không giống nhau, Lương Hạ vật lộn mua rau trong một tiếng đồng hồ, bây giờ lại đau đầu xem nấu cái gì, chủ yếu là phù hợp với thức ăn cô giúp việc đã mua ở nhà, cô tính toán làm thế nào để kết hợp.
Thực không dám dấu diếm, lần đầu tiên làm thỏa mãn bố chồng mẹ chồng căn bản đã khai thác nội tình rồi, bây giờ học chắc chắn không còn kịp nữa, không thể làm gì khác hơn là thay đổi một chút đồ phối hợp, dựa vào khẩu vị bắt trái tim mẹ chồng làm tù binh.
Diêu Lệ Cẩm mới từ hội đồng quản trị trở về, Hàn Lập báo cáo với bà thiếu phu nhân đã xuống bếp một tiếng trước, kèm theo phòng khách đã tràn ngập mùi thơm của thức ăn, tâm trạng nhất thời cực tốt, nhưng ngoài mặt không lộ dấu vết, đi thẳng về phía cầu thang.
Quý Trạch Tuấn và Quý Hạng Minh không hẹn mà cùng về nhà.
Diêu Lệ Cẩm nghe tiếng xe ô tô liền đi xuống lầu nghênh đón, đã mấy ngày không gặp con trai bảo bối rồi, râu ria được cạo sạch sẽ, quần áo cũng rất tinh tươm, càng ngày càng anh tuấn.
"Con đi xem Lương Hạ một chút". Quý Trạch Tuấn ôm mẹ liền không thể chờ đợi đi vào phòng bếp, Quý Hạng Minh cảm nhận được tình cảm vợ chồng son hâm nóng, việc này đối với ông cố mà nói đúng là loại an ủi.
Hiệu quả cách âm ở phòng bếp tương đối tốt, trong lỗ tai Lương Hạ chỉ có âm thanh nồi và thìa lách ca lách cách, vì thế cũng không biết Quý Trạch Tuấn trở về, cũng không biết anh ta đang đứng ở phía sau cô, đang bình tĩnh xem cô nấu cơm.
"Bố chồng khẩu vị nhạt, rau muống cho một ít muối: mẹ chồng muốn giảm cân, gà kho tàu cho ít đường thêm chút hạt tiêu;thầy Tuấn thích uống canh đặc nồi canh sò này có thể thêm ít sữa....."
Quý Trạch Tuấn nghe Lương Hạ tự lẩm bẩm, tất cả đều là sở thích của cả nhà bọn họ, chóp mũi cay xót, lẳng lặng đi tới sau lưng Lương Hạ, hai cánh tay vòng quanh hông cô, không nói tiếng nào vùi đầu ở trong cổ của cô.
Lương Hạ bị sợ giật mình, thiếu chút nữ