Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1885 lượt.
n lỗi, con không có ý gì cả!”
“Không sao!” Hắn thở dài một hơi rồi nói: “Ông ấy là bố ta!”
“Sao cơ ạ?”
Tôi không thể tin nổi một cảnh sát lại nuôi một đứa con trai là trùm xã hội đen.
“Sao hai người chẳng giống nhau chút nào?”
“Ông ấy là bố dượng của ta. Bố đẻ ta mất khi ta chưa tròn mười tuổi, ông ấy là người tốt, coi ta như con đẻ nên mẹ ta rất yêu ông ấy, luôn bảo ta phải trở thành một người tốt như ông ấy, không nên như bố đẻ của ta, chỉ biết uống rượu, cờ bạc.”
“Cho nên ước mơ của chú là trở thành cảnh sát?”
Hắn điều chỉnh tư thế, tay bất giác đút vào túi, phát hiện thấy không có gì, thở dài rồi nói tiếp: “Ta chỉ chậm một bước, chậm một bước thôi... Ta đứng ở tầng dưới cũng nghe rõ từng từ: “Hàn Trạc Thần, mày từng cứu mạng tao, muốn lấy mạng tao thì tao chẳng quan tâm nhưng sao mày lại lừa tao...” Hôm đó thực sự ta rất muốn lên trên đó, muốn nói với anh ấy rằng ta không hề bán đứng anh ấy, kể cả khi cùng anh ấy bị người khác đánh chết thì chí ít cũng để anh ấy biết rằng anh ấy có thể vì ta mà liều mạng thì ta cũng có thể! Nhưng tiếc rằng đến lúc chết anh ấy vẫn nghĩ ta hại anh ấy...”
Nhìn thấy trong mắt hắn hiện lên nỗi u sầu, thậm chí mắt hơi rơm rớm, tôi liền lấy thuốc trong ngăn kéo đặt vào tay hắn.
Hắn day day chân mày, lắc đầu.
Tôi có thể hiểu được tâm trạng của hắn, là anh em lâu năm như vậy, từng vào sinh ra tử, giữa họ tình nghĩa quan trọng hơn tất cả. Ông trùm Lôi chắc chắn rất quan tâm đến hắn, nếu không ông ta không thể biết là bị lừa mà vẫn muốn gặp Hàn Trạc Thần, muốn cùng hắn uống một chầu rượu, nói chuyện tình cảm anh em lần nữa. Chính vì quá quan tâm nên trước khi bị đánh chết ông ta vẫn oán giận như vậy, vì người hại ông ta lại chính là người ông ta tin tưởng nhất.
Còn đối với Hàn Trạc Thần, chuyện đó sẽ khiến hắn day dứt, căm hận đến nhường nào?!
Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh hắn như con thú hoang giãy giụa, cánh tay hắn vùng vẫy trong chiếc còng số tám đến nỗi máu thịt nhầy nhụa nhưng vẫn không thể trốn thoát...
Tôi có thể tưởng tượng cảnh một người ngông cuồng, ngạo mạn như hắn lại phải quỳ xuống van xin bố dượng, hắn nguyện đem tính mạng ra để chứng minh lòng trung thành của mình nhưng không ai cho hắn cơ hội!
Tôi nghĩ hắn cũng muốn làm người tốt.
Hắn đối với cha mẹ rất hiếu thuận, vì anh em mà bất chấp tất cả, muốn người con gái yêu hắn được hạnh phúc, còn đối với người con gái hắn yêu, hắn luôn nhẹ nhàng, nâng niu.
Nhưng ông trời thật không công bằng với hắn, không để hắn gặp mặt mẹ hắn lần cuối, người yêu hắn vì hắn mà tự vẫn, hắn trơ mắt nhìn người anh em bị đánh chết mà bất lực.
Bản tính lương thiện và lối sống tình nghĩa của hắn đều đã bị hiện thực tàn khốc xóa bỏ, dần dần hắn biến thành kẻ xấu giết người không chớp mắt.
Tôi bỗng thấy căm giận những kẻ đã hại hắn.
“Sau đó chú có điều tra được ai làm việc đó không?”
“Đại ca gia nhập xã hội đen lâu như vậy, anh ấy không dễ gì nói chuyện gặp gỡ với người khác, trừ phi là người bên cạnh anh ấy. Ta từng nói người nào để lộ tin tức thì đến gặp ta, nếu theo nguyên tắc của xã hội đen, hắn sẽ được hưởng một cái chết nhẹ nhàng, nếu đợi để ta tra ra thì ta nhất định sẽ giết cả gia đình hắn, nhưng thằng khốn đó không có tí dũng khí nào.”
Tôi thót tim, lấy dao gọt táo, quả táo bị tôi gọt nham nhở.
“Lúc ta bị giam giữ, vì tìm hắn mà An Dĩ Phong làm cho xã hội đen trở nên hỗn loạn, cuối cùng cũng tìm ra chính tên lái xe của đại ca đã để lộ tin tức... An Dĩ Phong hỏi ta xử như thế nào, ta nể hắn vì đã theo đại ca nhiều năm, không muốn ra tay mà để hắn tự xử nhưng không ngờ hắn lại trốn mất, ta phải tìm một năm mới thấy...”
Đầu óc tôi quay cuồng như muốn nổ tung. Tôi khó nhọc hít thở, cố gắng kìm nén nỗi hoang mang: “Chú đã giết cả gia đình người đó thật sao?”
“Trừ con gái hắn... Ta vốn muốn giết cả nó nhưng nhìn thấy vẻ đáng thương của nó ta không đành lòng, nó còn nhỏ, không hiểu gì hết. Sau đó, được biết nó vì sợ hãi mà đờ đẫn, ở trong một viện phúc lợi. Ta đã cho An Dĩ Phong chuyển nó đến một nơi khác tìm người nuôi nấng nó... Đờ đẫn cũng tốt, khỏi phải đối mặt với thế giới tàn khốc này.”
Tôi nắm chặt lấy con dao, mũi dao đâm vào lòng bàn tay, nỗi đau dữ dội lan khắp người.
“Tại sao chú lại giết cả gia đình người đó?...” Tôi giơ tay lên, thấy hắn ngơ ngác nhìn lại tôi, không hề né tránh, nhưng tôi không thể đâm hắn.
Thực ra, tôi đâm hắn thì hắn cũng tránh được, chẳng có tác dụng gì.
Tôi hạ tay xuống, cúi gằm mặt không dám để hắn nhìn thấy nỗi đau khổ của mình: “Có thể ông ấy cũng có nỗi khổ riêng, tại sao chú không thể tha cho ông ấy?”
“Nỗi khổ riêng?! Chỉ mỗi hắn có nỗi khổ riêng, mỗi hắn có vợ con, còn người khác thì không ư?” Hắn dừng một lúc, đổi giọng nói: “Thiên Thiên, đối với người con gái tốt bụng như con thì có lẽ hắn không cần phải chết nhưng đây là nguyên tắc trong xã hội đen, nếu ta không giết cả gia đình hắn thì làm sao xứng đáng với đại ca?!”
“Vậy chú có nghĩ chú giết