Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341889

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1889 lượt.

hiếc nhẫn cưới ta tặng cho con, con có đồng ý từ giờ phút này sẽ là vợ ta không?”
Sợi loa kèn nhện đỏ trên tay tôi được ánh nắng mặt trời chiếu rọi càng thêm đỏ thắm.
Tôi nói thật to: “Có!”
“Con dễ dàng chấp nhận vậy sao?” Hắn cười khanh khách. “Con không muốn có một chiếc nhẫn kim cương thật đẹp, một bữa tiệc thật lớn và giấy đăng ký kết hôn sao?”
“Chú có thể cho con những thứ đó không?” Tôi giơ cao tay để nắng vàng nhuộm màu lên sợi loa kèn nhện đỏ. “Con biết chú không thể, cho nên... thế này là đủ rồi!”
Hắn yêu tôi, vậy là đủ rồi!
Sau đó, sợi loa kèn nhện đỏ khô rất nhanh nhưng tôi không nỡ vứt, cẩn thận cất vào chiếc hộp xinh xắn.
Một lần, hắn nhìn thấy sợi loa kèn nhện đỏ cất trong chiếc hộp ở ngăn bàn của tôi thì có chút ngậm ngùi nói: “Ta đã nhầm rồi! Thứ tượng trưng cho tình yêu vĩnh hằng chỉ có thể là kim cương mà thôi!”
Thực ra tôi chỉ thích loa kèn nhện đỏ, chỉ cần được yêu, chỉ cần có một ký ức tươi đẹp, không bao giờ gặp được nhau thì đã sao chứ?
Tôi đã bị chìm trong tình yêu sâu đậm của hắn. Khi hắn nâng cằm tôi lên, tôi vội nhắm mắt lại. Nhưng đợi rất lâu vẫn không cảm thấy hơi ấm của đôi môi.
Tôi tò mò mở mắt thì nhìn thấy nụ cười vô cùng nham hiểm của hắn.
“Thích ta hôn con ư?”
“Chú...” Đúng là thích nhưng những lời như vậy quả thực tôi không dám nói ra.
“Không thích thì thôi vậy, ta không ép con.” Hắn có chút thất vọng, ngồi xuống đất, trải chiếc áo khoác ra, từ từ ngả người xuống. Tôi ngồi xuống gần đó, tì hai khuỷu tay lên người hắn, nói nhỏ: “Cũng không phải là không thích...”
“Vậy thích à?” Hắn nở nụ cười sung sướng, nhắm mắt lại, có vẻ rất mệt mỏi nói: “Ta hơi mệt, chẳng có chút hứng thú nào, để hôm khác hẵng hay nhé!”
Tôi trợn tròn mắt, chẳng biết nên nói gì nữa, chỉ cảm thấy tay chân vô cùng ngứa ngáy.
Ánh mặt trời rọi qua những chùm hoa khiến ánh nắng trở nên êm dịu, dễ chịu. Khuôn mặt hắn hiện lên sắc đỏ của bóng hoa và lấm tấm nắng vàng đầy mê hoặc. Đặc biệt là đôi môi hắn, hơi cong lên, mọng đỏ.
Tôi nhớ lại cảm giác ươn ướt, cảm xúc tươi đẹp mà có chút bồi hồi, nhung nhớ. Liệu có ai quy định con gái không được chủ động hôn con trai? Hình như là không.
Tôi nhắm thẳng mục tiêu, nhanh chóng lao đến, hôn mạnh lên môi hắn. Tôi tính toán tốc độ không chuẩn xác nên môi và răng va đập vào nhau, nhưng không để hắn kịp phản ứng, tôi bất chấp cảm giác đau, hôn cuồng nhiệt, dùng lưỡi bậy mở hàm răng đang đóng kín của hắn, trượt sâu vào... liếm mạnh chiếc lưỡi cứng đờ của hắn.
Môi hắn thật mềm, còn có chút hương dịu ngọt, thật dễ chịu. Hôn đủ rồi, tôi đang định nhổm dậy thì hắn ôm lấy eo tôi, lật người, ép lên người tôi.
“Kỹ thuật hôn của con thực sự ta không dám khen.” Hắn day nhẹ đôi môi sưng đỏ, lau chút nước bọt trên môi. “Xem ra ta phải dạy cho con mới được...”
Nói xong, hắn ép môi lên vành môi đang cong lên vì giận dỗi của tôi. Lần này hoàn toàn không có khúc dạo đầu nhẹ nhàng mà là nụ hôn cuồng nhiệt, nồng nàn. Nụ hôn ấy khiến máu tôi sục sôi. Thậm chí hắn không cho tôi cơ hội hít thở, hôn mãi cho đến khi trước mắt tôi trời đất trở nên u ám, bộ não bị thiếu oxy trầm trọng, tôi không thể đẩy hắn ra, liên tục vỗ vỗ ngực thở dốc.
Sau đó, tôi gối đầu lên cánh tay hắn, ngửi hương thơm trên cơ thể hắn dưới ánh nắng vàng ấm áp, chìm vào giấc mộng. Không biết tôi đã ngủ bao lâu, lúc tỉnh lại thấy hắn đang nhìn tôi, đôi mắt ánh lên ráng chiều, sắc đỏ của ánh tà dương và hoa loa kèn nhện đỏ, vô cùng nồng nàn.
Chúng tôi nằm nói chuyện trong lùm hoa, nói chuyện đến khi sao giăng đầy trời, bỗng một vệt sao băng vụt qua.
Giống như nước mắt đau thương của bố mẹ tôi. Tim tôi nhói đau nhưng tôi vẫn cố chấp vùi đầu vào ngực hắn, thầm nhủ: Chỉ là một tình yêu ngắn ngủi, tạm thời thôi... an";��2lr�y���ckground:white;mso-ansi-language:FR;mso-bidi-language:AR-SA\
“Con cười cái gì?”
“Không có gì, con thấy thái độ của chú giống như một đứa trẻ đang giận dỗi với cha mình vậy!” Nói xong, tôi nhận thấy những lời ấy không ổn liền chữa lại: “Xin lỗi, con không có ý gì cả!”
“Không sao!” Hắn thở dài một hơi rồi nói: “Ông ấy là bố ta!”






“Con có đói không? Ta đưa con đi ăn.”
“Vâng!”
Tôi đứng dậy, gạt những cọng cỏ bám trên người, khi cúi đầu nhìn hắn thì thấy hắn đang xoa bóp cánh tay. Tôi mới nhớ ra mình đã độc chiếm cánh tay hắn cả một buổi chiều, lòng xáo trộn nhiều thứ cảm xúc...
Hắn đưa tôi đến tiệm bánh ngọt, mua một miếng bánh ga tô lớn để cùng ăn. Ăn được một nửa thì hắn hỏi: “Tại sao con lại thích thứ đồ khó ăn như vậy?”
“Con ghét nhất món này nhưng ngày nào chú cũng muốn con ăn.”
“Ta chỉ biết làm mỗi món này, phải trải qua nhiều thất bại mới làm được như vậy đấy! Nếu con thích thì ngày nào ta cũng làm cho con ăn.”
“Không cần đâu ạ!” Tôi liếm chiếc đũa với mùi hương còn sót lại. “Những thứ tuyệt vời chỉ cần được hưởng thụ một lần là đủ rồi!”
“Ừm...” Hắn ôm tôi vào lòng, áp môi vào tai tôi nói: “Đến bao giờ con mới cho ta hưởng thụ thứ tu