XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341887

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1887 lượt.

nhiều người như vậy thì cũng không có kết cục tốt đẹp không?”
Hàn Trạc Thần lạnh lùng mỉm cười: “Cho nên ta và An Dĩ Phong mới không dám lấy vợ... Những người như ta sớm muộn cũng sẽ bị giết chết, ngay cả bây giờ có kẻ xông đến giết ta thì ta cũng chẳng ngạc nhiên. Đã bước chân vào xã hội đen thì phải tuân theo nguyên tắc của xã hội đen.”
Rốt cuộc thế giới này có đúng sai, phải trái hay không?!
Quả thực bố tôi đã bán đứng bọn họ, hại người ta chết thảm, nếu Hàn Trạc Thần không bị người khác chặn lại có lẽ cũng đã bị đánh chết rồi.
Hàn Trạc Thần cũng từng cho bố tôi hai cơ hội, nhưng...
Ông ấy vẫn là bố tôi.
Hơn nữa, người nhà tôi đều vô tội.
Tôi lấy tay ôm mặt, không muốn nghĩ ai đúng ai sai nữa!
“Thiên Thiên!” Hắn nắm lấy tay tôi, lo lắng nhìn vết thương trên tay tôi. “Sao con lại không cẩn thận như vậy? Có đau không?”
“Đau, rất đau.” Không phải tay đau mà là trái tim...
... Con tim tôi đã bị hắn làm cho tan vỡ.
“Ta đã làm con sợ sao?!” Hắn đưa tay tôi lên miệng, nhẹ nhàng hút dòng máu tươi đang chảy, giúp tôi lau vết máu trên mặt, dỗ dành: “Nếu con không quen với tất cả những gì ta đã làm thì sau này ta sẽ không giết người nữa, được không?”
“Chú có thể làm như thế không?”
“Có thể!” Hắn đắm đuối nhìn tôi, ánh mắt chứa chan tình yêu thương. “Chỉ cần không có ai làm hại con...”
Lúc hắn nói câu này, bàn tay tôi đang đặt trên miệng hắn, hắn đã sưởi ấm cả tâm hồn cô quạnh của tôi.
“Xin lỗi!” Tôi rút tay ra, đang định chạy trốn khỏi cái nơi khiến tôi không thể tự kiềm chế nhưng hắn đã kịp kéo tôi lại.
“Con yêu ta, tại sao lại phải né tránh?”
“Con không yêu chú.”
“Con không yêu ta thì hãy đi đi, ta không cần con chăm sóc.”
Sao hắn luôn cứng rắn như vậy, ép tôi vào ngõ cụt không có đường lùi?
Tôi không muốn bỏ đi, nhưng nếu không đi thì có nghĩa tôi đã thừa nhận tôi yêu hắn.
“Được, con đi, chú nghĩ con muốn chăm sóc chú hả?...” Tôi bướng bỉnh chạy ra khỏi phòng. Lần này hắn không kéo tôi lại. Quả thật nếu hắn kéo tôi lại lần nữa, có lẽ tôi sẽ sà vào lòng hắn mà nói rằng tôi yêu hắn!
Tôi không mong tình yêu với hắn có thể tồn tại mãi mãi, chỉ mong hắn kéo tôi lại, nhìn tôi trìu mến dù chỉ là trong khoảnh khắc.
Nhưng chúng tôi không thể tiến lại thêm nữa, chúng tôi là kẻ thù không đội trời chung.
Không có hắn, cuộc sống của tôi sẽ tốt đẹp biết nhường nào!
Ngày nào tôi cũng ngồi bên cây dương cầm, chơi từ sáng đến tối cho tới khi sổ nhạc cũ nát. Ngày nào tôi cũng ngồi bên bàn nhìn chiếc ghế đối diện, ăn hết các món ăn. Đêm xuống, tôi ôm cả chồng sách báo đến thư phòng của hắn, ngay cả mục quảng cáo tôi cũng có thể xem đến tận sáng. Có lúc ngồi xem ti vi, tôi còn ôm điện thoại ngủ say...
Cũng không biết đã được bao lâu rồi, tôi dụi đôi mắt thâm quầng như mắt gấu trúc xem lịch, mới hết một tuần.
Tôi nản lòng vứt quyển sổ nhạc đang cầm trên tay xuống sàn nhà, mặc quần áo chuẩn bị đi mua sắm.
Tôi nghe nói con gái thường dạo phố, mua sắm để dễ dàng quên đi những chuyện không vui nên tôi muốn thử.
Quả là rất thoải mái, vui vẻ. Tôi đi đi lại lại ở cửa hàng bán đồ dành cho nam giới cả buổi chiều. Tôi đã mua rất nhiều đồ, mười mấy chiếc áo sơ mi đủ màu sắc, cả quần, mấy bộ áo vest, quần áo thể thao, đồng hồ đeo tay, ví, cà vạt, thắt lưng... Thẻ ngân hàng hắn đưa tôi đã tiêu hết sạch.
Nhân viên cửa hàng chỉ đống đồ chất cao, hỏi liệu tôi có thể tự mang về được không, tôi gật đầu.
“Có thể cho tôi một cái túi cỡ lớn nhất không?”
Họ đưa cho tôi chiếc túi mà ngơ ngác không hiểu. Tôi ngồi thụp xuống, nhét từng thứ vào túi rồi kéo đi.
Tôi đi đến khi không còn sức nữa, ôm lấy cái bọc lớn ngồi ngơ ngẩn bên đường, hết mệt lại đi tiếp.
Đó là lần đầu tiên tôi có cảm giác nhớ nhung. Mới chỉ có bảy ngày mà tôi đã vô cùng rệu rã. Đến ngày thứ mười thì tôi bật dậy khỏi đống đồ đã mua, lao thẳng đến bệnh viện. Tôi không vào phòng thăm hắn, chỉ ngồi trên chiếc ghế dài trong vườn hoa bệnh viện, nhìn chằm chằm về phía cửa sổ phòng hắn cho đến khi hoàng hôn buông xuống.
Chỉ có ông trời mới biết tôi muốn vào trong đó, sà vào lòng hắn để nói với hắn rằng tôi nhớ hắn biết nhường nào. Tôi không muốn trốn tránh nữa, không muốn quan tâm đến chuyện sau này, chỉ muốn chúng tôi sẽ có một tình yêu nồng thắm. Nhưng tôi không thể vứt bỏ nỗi hận thù hằn sâu trong lòng, ông trời đã định cho tôi một kết cục đau thương.
Tôi cắn răng đứng dậy, xoa xoa đôi chân tê nhức rồi lặng lẽ rời đi.
Yêu hắn nên tôi hy vọng hắn không còn hy vọng gì ở tôi, quên đi tình yêu chỉ có kết cục đau thương ấy.
Tôi chơi đàn một ngày một đêm, rồi lại quấn mình trên sofa đếm từng ngày. Mới chỉ có mười một ngày thôi!
Hắn rốt cuộc phải ở bệnh viện bao lâu nữa?
Y tá có chăm sóc tốt cho hắn hay không?
vết thương của hắn còn đau không?
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại chạy đến bệnh viện. Lần này tôi bị kích động hơn lần trước, tới phòng làm việc của bác sĩ.
“Bác sĩ!” Tôi ngồi xuống, vội vàng hỏi bác sĩ điều trị chính. “Vết thương của bố cháu thế nào rồi ạ?”
“Bố cháu là