Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341890

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.

>Tôi chạy xuống dưới nhà, nghe thấy tiếng với gọi kinh ngạc của cô giáo.
Tôi muốn hỏi hắn yêu tôi hay cô gái ấy? Mỗi lần hắn gọi “Thiên Thiên” thì trong thâm tâm hắn gọi tôi hay gọi cô ấy?
Taxi về đến cổng, không kịp trả tiền, tôi đã chạy nhanh hết mức có thể, vượt qua thảm cỏ, chạy đến trước cửa.
Cánh cửa bị đóng kín, tôi nghe rõ giọng tức giận của An Dĩ Phong: “Anh muốn như thế nào, anh nói đi chứ!”
“Chú muốn anh nói gì chứ?” Giọng Hàn Trạc Thần trầm xuống, khàn khàn. “Muốn anh nói anh ngốc, ngu xuẩn hay thật đáng đời...”
“Mẹ kiếp! Loại con gái đó chơi chán rồi thì bán cho hộp đêm đi!”
Tôi hiếm khi thấy An Dĩ Phong bực tức như vậy. Tôi cũng không còn tâm trí nào để nghĩ ngợi nữa, trong đầu chỉ có một băn khoăn: Hàn Trạc Thần yêu tôi hay Diệp Thiên Vu?
Tôi đẩy cửa, nhìn thấy Hàn Trạc Thần ngồi trên sofa, hai tay vùi trong tóc, chau mày, cắn chặt môi, mặt tái mét.
Trong ký ức của tôi, hắn vẫn trầm tĩnh, kể cả lúc tức giận vẫn luôn mỉm cười, có đau khổ đến mấy cũng giấu kín, chưa bao giờ để lộ nỗi lòng đau xót như lúc này.
Nhìn thấy tôi, An Dĩ Phong bỗng ngẩn người, cúi đầu nhìn Hàn Trạc Thần. Hàn Trạc Thần nghe thấy tiếng mở cửa, ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt lạnh lùng. Đôi môi hé mở nhưng hắn không nói gì, chỉ cau mày trầm tư suy nghĩ.
Tôi cố kìm nén, không muốn làm phiền hắn trong lúc hắn rối bời, nhưng tôi không kìm nén nổi khao khát được biết câu trả lời. Tôi ngơ ngẩn nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng buột miệng hỏi: “Cô ấy tên là Diệp Thiên Vu, đúng không?”
Hắn không hề trả lời, khóe miệng khẽ giật, cúi đầu cầm điếu thuốc trên bàn trà, châm lửa.
Đó là thói quen của hắn, mỗi khi gặp phải việc khiến hắn chần chừ, do dự, hắn thích hút thuốc. Nhưng hôm nay không như mọi lần, tay hắn đang run lên, điếu thuốc biến dạng giữa những ngón tay hắn, có thể nhận thấy con tim hắn đang bị giằng xé quyết liệt.
“Tại sao chú lại lấy tên cô ấy để đặt tên cho con?! Tại sao muốn con học đàn?! Người chú yêu là cô ấy, đúng không? Khi chú gọi Thiên Thiên, trong lòng chỉ nghĩ đến cô ấy. Hoa loa kèn nhện đỏ, một sinh nhật khó quên, một cuộc hẹn hò lãng mạn... đều là những thử chú muốn tặng cô ấy. Tuy cô ấy đã chết nhưng cô ấy vẫn luôn ở trong trái tim chú, con chẳng qua chỉ là người thay thế, có đúng không?”
Tôi đợi câu trả lời của hắn, chỉ cần hắn nói “không đúng”. Tôi sẽ tin!
...
Hắn im lặng hút hết điếu thuốc. Sự im lặng ấy khiến tôi ngột ngạt, khó thở, trái tim nóng bỏng dần nguội lạnh. Cuối cùng, tàn thuốc dài rơi trên sàn nhà, tan thành tro bụi như chính tình yêu của chúng tôi...
Hắn vẫn không mở miệng, tôi như không còn sức để đứng vững vì tôi đã đọc được câu trả lời từ ánh mắt thờ ơ của hắn.
Hắn dụi tắt điếu thuốc, cúi đầu không muốn nhìn tôi.
“Đúng, cô ấy là Diệp Thiên Vu.”
“Vậy chú đã bao giờ yêu con chưa?”
Hắn ngẩng phắt đầu, khóe miệng nhếch lên vẻ chế giễu như muốn nói tôi vừa hỏi một câu thật nực cười.
“Chú từng nói chú yêu con vì con lương thiện và thuần khiết, chú đã nói... con cần gì chú cũng có thể cho con, chú còn nói con không thể rời xa chú cũng như chú không thể rời ra con. Chú yêu con, có đúng không?”
Ánh mắt hắn càng trở nên lạnh lùng, còn đáng sợ hơn cả ánh mắt hận thù.
“Con hãy quên những lời đó đi!”
Quên những lời đó đi?! Đó chính là ngụ ý chia tay của hắn, lạnh lùng chẳng có chút tình cảm nào, ngay cả một chút hối hận cũng không.
Một tiếng trước, hắn với tôi vẫn còn khăng khít, gắn bó, sao giờ hắn lại lạnh nhạt với tôi như vậy?
Tôi kìm nén sĩ diện, bước đến bên hắn.
“Thực sự chưa bao giờ yêu con? Tám năm, chú làm tất cả cũng chỉ vì cái tên thôi sao? Con không có một chút ý nghĩa gì với chú sao?!”
“Loại con gái như con vốn không đáng để ta yêu.” Hắn đứng dậy, đi qua tôi, gạt tôi sang một bên, tiện tay vớ lấy chiếc áo khoác.
Tôi tức đến run người, không biết diễn tả cảm xúc của mình thế nào nữa, không biết cãi vã, gây chuyện với hắn thế nào, nhanh gọn nhất là tát vào mặt hắn một cái.
“Loại đàn ông lạnh lùng, vô tình như ông càng không đáng để tôi yêu.”
Bàn tay hắn đang cầm áo khoác nắm chặt lại, chiếc cổ áo nhăn nhúm trong tay.
Nhìn lồng ngực hắn đang căng lên, tôi cứ ngỡ hắn sẽ giận dữ cho tôi một cú đấm, nhưng không, hắn cười rồi nói: “Con yêu cũng được, không yêu cũng được, ta chẳng bận tâm.”
Nói xong, hắn bước nhanh ra cửa.
“Hàn Trạc Thần!” Tôi ngẩng đầu, kìm nén không để cho nước mắt tuôn rơi, hạng người như hắn không đáng để tôi rơi lệ trước mặt hắn.
Tôi hít một hơi thật sâu, nói: “Cảm ơn ông đã dạy tôi biết thế nào là không bằng loài cầm thú.”
Hắn quay đầu, khóe miệng nhếch lên, cười mỉa mai, khinh miệt.
Tôi không nhìn thấy ánh mắt vương vấn của hắn như trước đây nữa. Tôi nghĩ, nếu tôi thấy hắn có chút bịn rịn hoặc khó xử thì tôi có thể tự nhủ rằng hắn có nỗi khổ không nói nên lời, nhưng hắn cười lạnh nhạt như băng giá lạnh lẽo.
An Dĩ Phong chạy theo hắn, trước khi đóng cửa, tôi nghe thấy An Dĩ Phong nói: “Sao tự nhiên anh lại phản ứng chậm đến như vậy, một cái tát của con bé đó mà cũng k