Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341888

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.

yệt vời đây?”
“Chú muốn cái gì?”
“Con nói thử xem.” Tay hắn từ vai lướt xuống đùi tôi, chầm chậm vuốt ve. “Cho ta thử một lần thôi, ta đợi ngày này lâu lắm rồi...”
“Con...” Những cái vuốt ve nhẹ nhàng của hắn khiến đầu gối tôi mềm nhũn, dần dần toàn thân cũng được thư giãn, đành bất lực nằm gọn trong lòng hắn.
“Còn mấy ngày nữa là đến sinh nhật thứ mười tám của con rồi, có muốn ta dành cho con một sinh nhật khó quên nhất để chúc mừng con trở thành người lớn không?”
“Trở thành người lớn”, hắn đặc biệt nhấn mạnh bốn từ này, tôi có ngốc đến mấy cũng hiểu những từ đó có nghĩa gì.
Mặc dù trong lòng tôi có chút mong đợi nhưng miệng vẫn nói: “Không được!”
“Khi con gái nói không được thì ngụ ý là được...”
Nằm trên giường hồi tưởng lại ngày hôm đó, tôi lại cười thẹn thùng. Tình yêu là gì nhỉ? Những người chưa từng trải sẽ không hiểu được cảm giác thần hồn điên đảo là thế nào.
Đến sinh nhật thứ mười tám của tôi, quả thật hắn đã khiến tôi có một sinh nhật khó quên nhất trong đời...
Hôm đó, trời xanh thăm thẳm, mây trắng lững lờ trôi.
Hắn đưa tôi đến trước cửa nhà giáo viên dạy dương cầm, bịn rịn không nỡ rời, thơm tôi rồi lại hôn tôi.
“Con sắp muộn rồi.”
“Vậy con đi lên đi, ta đến công ty một lúc, lát nữa học xong thì gọi điện cho ta... Ta sẽ đưa con đến một nơi đặc biệt để chúc mừng con trở thành người lớn...”
Tôi cười thẹn thùng nói: “Con biết rồi ạ!”
Lúc tôi chuẩn bị xuống xe, hắn kéo tay tôi lại, cười vẻ gian xảo: “Ta chuẩn bị cho con một dải lụa màu trắng...”
Dải lụa màu trắng ư???
Tôi nghĩ hồi lâu mới chợt hiểu ý của hắn, nép vào lòng hắn, ngón tay vân vê trước ngực hắn: “Chú định trói con hay là để con trói đây?”
“Chỉ cần con vui vẻ, con muốn thế nào cũng được!”
“Thật không?!” Tôi tươi cười hôn lên má hắn, bắt chước giọng điệu của hắn, nhẹ nhàng nói vào tai hắn: “Con nhất định sẽ buộc chú vào giường, nhìn chú cầu xin con... cảm giác ấy chắc chắn rất thú vị.”
Hắn bỗng run lên, cánh tay ghì lấy người tôi: “Con đừng học đàn nữa, bây giờ chúng ta đi nhé!”
“Đã hẹn trước rồi...”
Thực ra chỉ cần hắn kiên trì thêm chút nữa là tôi sẽ đồng ý.
Hắn vừa định nói gì đó thì điện thoại reo, hắn nghe máy.
“Phong, việc gì thế?”
“Anh ở đâu đấy?” Giọng nói của An Dĩ Phong có chút gấp gáp.
“Đưa Thiên Thiên đi học đàn, có việc gì không?”
“Có, việc rất quan trọng, gặp nhau rồi nói.”
“Chú đang ở đâu?”
“Ở nhà anh.”
“Được!” Trông Hàn Trạc Thần có vẻ căng thẳng. “Ta phải về gấp!”
Tôi có chút hụt hẫng, bước xuống xe.
Xe từ từ lăn bánh, hắn vẫy vẫy tay qua cửa sổ. “Nhớ gọi điện cho ta sớm nhé!”
“Con biết rồi!”
Tôi vẫy tay đáp lại mà thấy lòng vui phơi phới.
Tôi chơi bản nhạc nào chính tôi cũng không rõ nữa, đầu óc cứ để tận đâu mà không hiểu sao lại như vậy.
Chơi xong một bản nhạc, tôi lén nhìn giáo viên dạy đàn, đợi cô nhận xét.
“Đàn khá lắm! Tiếng đàn của em chứa đựng sự ngọt ngào và mong đợi, dạt dào tình cảm.” Rồi giọng cô trầm xuống. “Thiên Thiên, em đang yêu phải không?”
Trong thế giới âm nhạc, không thể nào che giấu được tình cảm.
Tôi thành khẩn gật đầu.
“Em còn trẻ, đừng ảo tưởng về một tình yêu tuyệt đẹp.”
“Vâng!” Tôi hiểu ý của cô.
Cô đã năm mươi tuổi mà vẫn sống một mình, tiếng đàn của cô dễ làm người khác sầu não, chắc chắn cô từng trải qua một cuộc tình không thành.
Cô thở dài, ngồi cạnh tôi, vỗ vỗ vai tôi: “Trước đây cô cũng có một học sinh ngây thơ, lãng mạn như em, mơ ước có một tình yêu đẹp. Em ấy từng nói rằng nếu người yêu em ấy đồng ý đưa em ấy đi xem hoa loa kèn nhện đỏ một lần thôi, thì có chết vì anh ta, em ấy cũng cam tâm tình nguyện.”
Hoa loa kèn nhện đỏ...
Đúng là một loài hoa tuyệt đẹp!
Tôi bất giác nhớ lại buổi hẹn hò tuyệt đẹp đó, môi bỗng cong lên.
“Kể ra thì thật trùng hợp. Em ấy cũng giống tên em nhưng lại họ Diệp, Diệp Thiên Vu...”
Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng trở nên chua chát. Diệp Thiên Vu, người con gái mơ mộng về tình yêu, người con gái chơi dương cầm.
“Diệp Thiên Vu ư?”
“Em ấy là thiên tài bẩm sinh, cô đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào em ấy, nghĩ rằng em ấy nhất định sẽ... Nhưng mới hai mươi tuổi đã tự vẫn, nghe nói là vì một người đàn ông... nên em nhất định không được nhẹ dạ...”
Tôi không nghe rõ nữa, trong đầu văng vẳng tên cô gái đó. Tôi bỗng nhớ tới bức di chúc.
Người con gái đó muốn được nghe một câu: “Anh yêu em!”, muốn có một cuộc hẹn hò lãng mạn, muốn được cùng đi xem phim, muốn xem một rừng hoa loa kèn nhện đỏ, muốn người yêu nhớ sinh nhật mình, nhớ tên mình... Vì thế hắn đã cho tôi mang tên của cô ấy, hắn quan tâm tôi hết mực, nhẹ nhàng thương yêu tôi. Khi tôi tròn chín tuổi, hắn bắt đầu cho tôi học đàn. Hắn luôn muốn nhìn tôi đánh đàn từ phía sau. Hắn nhẹ nhàng gọi: “Thiên Thiên!” Hóa ra hắn luôn coi tôi là cô ấy. Tôi chẳng qua chỉ là người thay thế để hắn bù đắp lại tình cảm hắn còn mang nợ, bù đắp nỗi hối hận trong tim hắn mà thôi! Những tâm nguyện mà cô ấy chưa thực hiện được thì hắn làm với tôi.
“Không, không thể thế được!”


XtGem Forum catalog