XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngự Phồn Hoa

Ngự Phồn Hoa

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342315

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2315 lượt.

mười là đến từ Xuyên Thục?”
Hoàng đế có chút kỳ quái, hắn lúc này đột nhiên đề cập tới chuyện này, vội lên tiếng: “Nạn úng ở Giang Nam, Quan Trung lại hạn hán, trẫm biết.”
“Nhưng mà Xuyên Thục cũng gặp đại hạn, triều đình vẫn chưa cứu tế, ngược lại tăng thêm thuế má, thậm chí phái Ninh Vương làm Chuyển vận sứ, có thể thấy được…” Nguyên Hạo Hành dừng một chút, lãnh đạm nói một câu, “Bóc lột nặng.”
Hoàng đế mím môi, thật lâu sau mới bỗng nhiên cười một tiếng: “Trẫm hiểu được ý tứ của ngươi. Chẳng qua là đất Xuyên Thục, người dân man di, nhiều gánh nặng một chút cũng là việc nên làm.”
“Dân chúng ở đó bản tính ôn hòa, cũng không sao cả. Chỉ là lúc này đây hao tổn ba vạn thanh tráng niên nam tử, ngay cả Thục Hầu Thế tử cũng chết, thuế suất vẫn như cũ không sửa… Bệ hạ, dựa vào một mình Ninh Vương, chỉ sợ sẽ có chuyện.”
Hoàng đế trầm ngâm suy nghĩ một chút, khẽ cúi đầu, vặn miếng ngọc bích trên ngón tay, nói nhạt: “Hiện tại không phải không có việc gì sao?”
Con ngươi màu trà của Nguyên Hạo Hành liếc xéo Hoàng thượng một hồi lâu, lúc này trong suy nghĩ của hắn chỉ có một chuyện. Hoàng đế ước gì Xuyên Thục xảy ra chuyện, tốt nhất mượn tay loạn dân giải quyết Ninh Vương… Dầu gì cũng có thể cho Ninh Vương thêm một cái tội trạng quản giáo không tận lực. A… Quả thật là, ánh mắt thiển cận.
Hắn từ nhỏ đã quen biết Hoàng đế và Ninh Vương, cũng hiểu rõ khúc mắt của Hoàng đế, nhưng chỉ có thể nói, chuyện ai ngồi trên ngôi vị Hoàng đế này, lập dòng chính chứ không lập người hiền đức, thật đúng là do trời định. Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, Nguyên Hạo Hành cũng không thể hiện ra trên mặt, chỉ khiêm tốn cúi đầu, chậm rãi nói: “Xuyên Thục rối loạn, năm nay quốc khố chống đỡ bất quá chỉ ba tháng.”
Hoàng đế nhìn chằm chằm người thanh niên này, ra vẻ kinh hãi.
Ninh Vương tất nhiên phải đối phó. Nhưng quốc khố tiền bạc là gốc rễ của quốc gia.
Nếu không phải hắn nhắc tới, chỉ sợ chính mình còn không nghĩ đến.
Hoàng đế mặc dù không sợ đất Thục mọi rợ, nhưng mà chống đỡ được trận này rồi hãy nói.
“Vậy ngươi xem, lúc này phải như thế nào mới ổn định được bên kia?” Hoàng đế do dự.
Nguyên Hạo Hành nhếch môi, nhẹ giọng nói ra hai chữ: “Liên hôn.”
Mắt phượng Hoàng đế khẽ cong lên: “Liên hôn thế nào? Chẳng lẽ muốn kim chi ngọc diệp Đại Tấn ta gả qua đó?”
“Thục Hầu có một nữ nhi, Gia Hủy Quận chúa đang đến tuổi lập gia thất.” Nguyên Hạo Hành chậm rãi nói, “Bệ hạ xem, trong con cháu dòng họ, ai có thể lấy vị Quận chúa này, từ đó ở lại đất Thục lâu dài?”
Ý cười trên khóe môi Hoàng đế càng đậm, “Ninh Vương cũng đã đến tuổi thành thân.”
“Cũng là lương xứng, chỉ là Ninh Vương phải ở đó mấy năm.” Nguyên Hạo Hành gật đầu nói phải.
“Đệ đệ này của ta còn ngại trong kinh vô vị đâu chứ.” Hoàng đế cười nói, “Như thế cũng giải quyết xong một mối lo.”
Nguyên Hạo Hành chắp tay, khẽ khen một tiếng: “Bệ hạ anh minh.”
Cỗ kiệu loạng choạng hồi phủ, Nguyên Hạo Hành nhíu mày, lại bỗng nhiên nhớ tới hai năm trước… Muội muội xưa nay nhã nhặn xinh đẹp chưa bao giờ thất kinh như vậy, khóc đến hai mắt sưng đỏ: “Đại ca, Tiên hoàng rõ ràng chỉ hôn ta cho Ninh Vương, nay chàng còn chinh chiến ở bên ngoài, nếu ta vào cung, về sau phải sống thế nào?”
Trước có thiên hạ, còn có gia đình, là Nguyên gia tổ huấn.
Người trên long ỷ kia, cho dù không phải là vị Hoàng đế khiến cho Nguyên Hạo Hành hài lòng, nhưng thiên hạ hắn nắm trong tay vô cùng vững chắc, bản thân sẽ đem hết toàn lực đi phụ tá hắn.
Biết rõ người muội tử thích trong lòng là Ninh Vương, cũng biết rõ Hoàng đế đem nàng tiến cung, bất quá là để chứng minh hắn mạnh hơn vị đệ đệ này gấp trăm lần, nhưng mà Nguyên gia vẫn như Hoàng đế mong đợi, trước tiên thoái hôn, đưa muội muội vào cung.
May mà Ninh Vương lại lãnh đạm, cũng không nói gì, sau khi đại thắng Hung Nô khải hoàn trở về, thậm chí còn dâng quà mừng lên cho Hoàng đế… một con hãn huyết bảo mã đến từ Đại Uyên. Chỉ là trong kinh đồn đại, cười nhạo Ninh Vương ăn ngậm bồ hòn nhiều vô số kể, cho dù hắn chiến công rực rỡ nhưng lại bị những lời ong tiếng ve này đưa lên đầu ngọn gió. Sau Ninh Vương lại rất nhanh tiếp nhận chức vụ Chuyển vận sứ của Xuyên Thục, chỉ sợ có liên quan đến việc muốn tránh né những lời đồn này.
Nghĩ đến đây, khóe miệng người thanh niên trước giờ vẫn ung dung thản nhiên lộ ra một tia cười lạnh.
Nhân sinh trên đời, ai mà không có chút chuyện không như ý đâu, huống chi bọn họ trời sinh đã được thừa nhận là kỳ vọng của quốc gia , nếu cứ chấp nhất tình cảm, vì một nữ tử chết đi sống lại, không phải buồn cười lắm sao?
Đang lúc trầm tư, cỗ kiệu đột nhiên lắc lư một cái, dường như ngừng lại.
Nguyên Hạo Hành đang muốn xốc màn kiệu lên, chợt nghe bên ngoài kiệu có người lớn tiếng nói: “Nguyên đại nhân, trong cung truyền tin đến, Nghiên phi nương nương vừa mới sinh hạ long tử.”
Hoàng đế vẫn chưa lập hậu, nay đứa con Nghiên phi sinh hạ chính là trưởng tử.
Đối với Đại Tấn mà nói, đây đại khái là một năm mới tiêu điều, chỉ có một tin tức tốt này chăng?
Nguyên Hạo H