Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341700
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1700 lượt.
à sinh vào ngày mười lăm tháng bảy âm lịch.
Anh cả đứng bên cạnh Mã Tam Nhi cũng há hốc mồm kinh ngạc.
-Tôi còn biết anh sinh vào chiều tối ngày mười lăm tháng bảy năm 1977 âm lịch, có đúng không?
Miệng Mã Tam Nhi há hốc ra vì kinh ngạc, hồi lâu sau mới khóc nhọc nuốt nước bọt đánh “ực” một cái nói: -Đạo trưởng….trưởng Trương….không…Thần tiên Trương, ngài nói không sai chút nào, tôi sinh vào chiều tối ngày mười lăm tháng bảy âm lịch. Mẹ tôi từng nói lúc sinh tôi ra bố tôi không có nhà. Lúc ấy bố tôi đi ra mộ bái lễ tổ tiên.
Lần này thì anh tôi càng thêm kinh ngạc và bụng mừng thầm vì mình đã tìm được một vị đạo sĩ có tài, xem ra việc hàng ma ở Ngôi mộ đá đã có chút hi vọng rồi.
Vị đạo sĩ đến trừ ma cho anh cả không những có thể nói chính xác ngày sinh của Mã Tam Nhi mà còn biết được Mã Tam Nhi là một người nhu nhược, hay ốm đau và rất nhát gan, mà đám ma quỷ lại rất hay tìm đến những người như anh ta. Vì vậy mà có biết bao nhiêu công nhân ở hầm mỏ đều không ai thấy ma, chỉ duy nhất có mình anh ta gặp ma.
Mã Tam Nhi nghe xong liền quỳ phịch xuống trước mặt đạo sĩ Trương, vừa dập đầu vừa cầu xin: -Thần tiên Trương, xin ngài hãy làm phép cứu tôi với, tôi biết chắc chắn ngài sẽ có cách, sau này tôi không muốn nhìn thấy ma nữa đâu!
Đạo sĩ Trương kéo Mã Tam Nhi đứng dậy, lấy một cái túi bọc bằng giấy màu vàng từ trong thắt lưng rồi bảo: -Cậu mang túi bột định hồn này về uống trong bảy ngày, tuyệt đối không được nói chuyện với bất cứ ai trong bảy ngày đó, đảm bảo sẽ có tác dụng! Mã Tam Nhi mừng rỡ nhìn ông đạo sĩ cảm kích rồi khom lưng kính cẩn nhận lấy cái túi đó từ tay đạo sĩ Trương.
Tận mắt chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, anh cả bỗng cảm thấy kính nể vị đạo sĩ này. Anh tha thiết đề nghị đạo sĩ Trương hãy giúp anh hàng ma ở Ngôi mộ đá. Thậm chí anh còn khảng khái hứa rằng ngoài phần tiền thù lao, sau khi làm xong việc anh sẽ tặng cho đạo sĩ Trương một lễ vật hậu hĩ.
Mười một giờ đêm, đạo sĩ Trương bắt đầu chuẩn bị hàng ma. Ông ta bảo anh cả bày một bàn hình vuông ở phía bắc ngôi mộ đá, xung quanh cái bàn, cứ cách hai mét lại cắm một cây nến đang cháy. Ông ta đứng ở trước cái bàn, lấy ra một chiếc khăn trải bàn màu vàng từ trong cái túi ở thắt lưng rồi trải lên bàn, cho người đặt một bát hương và cắm ba cây hương to vào đó, lần lượt dâng lên bài vị của ông tổ sư, Thái Ức Chân Nhân và ma vương, sau đó lấy ra ba cái chén, một cái bát rộng miệng và một tờ giấy màu vàng trên đó có vẽ các hình thù kì dị. Sau khi đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, đạo sĩ Trường liền ngẩng đầu nhìn sao Bắc Đẩu trên bầu trời rồi bấm đốt ngon tay nhẩm tính thời gian.
Anh cả đứng ở cách đó rất xa đưa tay lên nhìn đồng hồ, kim giờ đã chuẩn bị chỉ đến không giờ, tim anh đập thình thịch. Anh biết đạo sĩ Trương chuẩn bị làm phép bắt ma đến nơi rồi…..
Nói ra thật kì lạ, đêm nay đạo sĩ Trương lập đàn bắt ma, thế nhưng đã nửa đêm rồi mà không thấy tiếng khóc lóc ma quỷ nọ xuất hiện.
Đám công nhân sau lưng anh cả tò mò đứng quan sát. Họ nhìn thấy đạo sĩ Trương quỳ xuống trước hương án bái lạy Trương Thiên Sư, Thái Ức Chân Nhân và Ma Vương rồi xếp ba cái hoàng phù thành hàng dọc ở trên bàn. Tiếp đó tay trái ông cầm cây phất trần, tay phải đặt trước ngực, hai mắt nhắm lại, miệng lẩm bẩm đọc thần chú. Chẳng mấy chốc, hai cánh tay đạo sĩ Trương khua loạn lên, toàn thân co giật như lên cơn động kinh. Khoảng hai phút sau, ông ta đột nhiên rùng mình một cái rồi đứng yên, hai mắt trừng lên, thân hình thẳng đứng, động tác cứng đơ và chậm chạp như một thi thể bị đông cứng.
Hành vi kì quái của đạo sĩ Trương khiến cho những người công nhân cảm thấy rất buồn cười nhưng không ai dám cười.
Đúng lúc ấy, đạo sĩ Trương nâng cây kiếm lên trước ngực, chỉ về phía Ngôi mộ đá nói lớn: -Các oan hồn hãy nghe đây, ta phụng lệnh Thái Thượng Lão Quân đên đây đưa các cô hồn về địa ngục. Các ngươi còn không mau mau ra đây tạ ơn?
Đạo sĩ Trương nói xong, chắc là vì không thấy các oan hồn có phản ứng gì liền đứng dậy, cầm thanh kiếm gỗ lên, lùi lại sau một bước, hướng về phía Ngôi mộ đa quát lớn: -Nếu các ngươi còn cố chấp không chịu tỉnh ngộ thì chớ trách bần đạo không khách khí!- mặc dù ông ta nói như vậy nhưng vẫn chẳng thấy bên trong Ngôi mộ đá có động tĩnh gì. Đạo sĩ Trương phẫn nộ hét lên một tiếng, cầm cây kiếm gỗ chọc vào một cái hoàng phù rồi múa may loạn xa.
Cây kiếm gỗ trong tay đạo sĩ Trương càng múa càng nhanh, khoảng mấy phút sau, thanh kiếm trong tay ông đạo sĩ đột nhiên dừng lại, hai cánh tay buông thõng xuống. “Bịch” một tiếng, đạo sĩ Trương đột nhiên ngã ngửa ra sau.
Anh cả chẳng chút sợ hãi vội vàng lao đến đỡ ông đứng dậy, chợt giật mình phát hiện ra trên khóe miệng ông ta có một dòng máu đen chảy ra.
-Ông…ông chủ Kim, mau mau đỡ tôi về phòng, bần đạo có điều muốn nói với ông!- đạo sĩ Trương khó nhọc nói.
Đám đông bu lại dìu đạo trưởng Trương về văn phòng của anh cả. Đạo sĩ Trương bảo anh cả cho các công nhân về phòng nghỉ ngơi, chỉ để lại mấy vệ sĩ và người trực đêm ở lại mỏ. Sau khi đóng cửa lại, đạo sĩ Trư