Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342073
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2073 lượt.
rất nhiều người tới rồi đi vội vàng, chỉ giữ lại một khoảng thời gian làm kỷ niệm.
Nhưng vào lúc này, với việc làm bạn là “chuyện đương nhiên”, cô chỉ cảm thấy ánh mắt ê ẩm.
Quyết định của Tần Khả Vi, Dư Trì Sâm không chỉ đơn giản là chút nghĩa khí mà cần cả dũng khí. Bởi vì cuộc sống khổ cực của đảng viên tích cực không phải ai cũng chịu được, nhất là nơi Thư Tình đến là vùng cao nguyên, tình huống thời tiết, điều kiện cuộc sống và ăn mặc ngủ nghỉ, mọi thứ đều là vấn đề lớn.
Sau khi ba người gặp nhau, Dư Trì Sâm lại nói rất dễ dàng, “Coi như đi du lịch, lớn như vậy rất ít khi ra khỏi thành phố, lần này đi luôn ra cao nguyên, có vẻ tây!”.
Tần Khả Vi cười không hề có hình tượng, Thư Tình cũng cười theo, cười cười đến nỗi tròng mắt lại đỏ lên.
Bốn năm đại học, bây giờ chỉ còn lại một năm, gặp được Cố Chi, gặp hai người bạn tốt một lòng vì bạn, đáng giá.
Đối với chuyện con gái phải đi cao nguyên, Thư Tuệ Dĩnh mất rất nhiều khí lực mới tiêu hóa được tin tức này, cuối cùng bà lqd chỉ nói một câu: “Bao lâu lên đường? Mẹ tới thành phố A tiễn con”.
Thư Tình vội vàng lắc đầu, chỉ sợ mẹ sẽ tới.
“Đừng đừng, đâu phải chỉ có mình con, Tần Khả Vi và Dư Trì Sâm cũng đi, ba bọn con nói tốt rồi, lần này phải hoàn toàn độc lqđ lập, không cần người lớn đưa. Thứ bảy này xuất phát, chỉ cần hai tháng, nghỉ hè sẽ trở lại”.
Thư Tuệ Dĩnh dừng một chút rồi nói: “Thứ sáu này mẹ tới đó một chuyến, cùng nhau ăn cơm”.
Nói đến cùng, cho dù Thư Tình là đứa nhỏ ddlqđ trong gia đình không cha nhưng vẫn được bà bảo vệ tốt, lần này phải đi đến nơi thực tập rất xa hai tháng, điều kiện gian khổ trước nay chưa từng trải qua, làm sao bà có thể yên tâm được?
Hai mẹ con chuyện trò linh tinh, bữa cơm ăn rất thoải mái.
Thư Tuệ Dĩnh tạm thời quyết định phải ở cùng con gái một buổi chiều, có thể dặn dò chút chuyện cần thiết.
Sau khi ăn xong, hai người tản bộ trong sân trường, Thư Tình liếc nhìn đồng hồ, đang cầu nguyện đừng đụng phải Cố Chi thì chợt nghe mẹ nói một câu, “Này, đó không phải là thầy Cố của các con sao?”.
Cố Chi đang đi ra từ bên trong giảng đường, cầm quyển sách tiếng Pháp trong tay, hơi nghiêng đầu đã nhìn thấy hai mẹ con đang dừng ở chỗ.
Anh đứng lại một chút, gật đầu với hai người ở xa, Thư Tuệ Dĩnh chợt bước nhanh đi tới, gọi một tiếng, “Thầy Cố”.
Bà hơi áy náy, nói xin lỗi chuyện lần đầu nói chuyện điện thoại hiểu lầm, sau đó nhắc đến việc mỗi lần về nhà Thư Tình đều cố gắng học tiếng Pháp, nếu không phải học thầy giáo tốt, cũng không có động lực lớn vậy.
Khóe môi Cố Chi giương lên một chút, như có điều suy nghĩ, liếc nhìn Thư Tình, “Không dám giành công, là chính Thư Tình cố gắng, có lòng cầu tiến”. Anh thấy mẹ cô nở nụ cười, hơi dừng một chút, nói tiếp, “Cháu nghe nói Thư Tình sắp đi thực tập xa, em ấy vẫn rất độc lập, lại có hứng thú lớn với trường học, nhất định sẽ là một giáo viên được khen ngợi. Mặc dù điều kiện bên kia kém hơn ở thành phố A nhưng lại rất tốt để rèn luyện người, cũng là một kinh nghiệm công việc và trải nghiệm cuộc sống rất tốt”.
Có được khích lệ của thầy giáo khiến Thư Tuệ Dĩnh cảm thấy có phần thụ sủng nhược kinh, cười nói cảm ơn liên tục, cuối cùng nhìn bóng lưng Cố Chi rời đi, bà thở dài với Thư Tình, “Nếu sau này bạn trai con bằng một nửa thầy Cố, mẹ cũng an tâm”.
Thư Tình giật mình trong lòng, nghiêm túc gật đầu, “Đúng vậy, thầy Cố đúng là một người đàn ông tốt, người nào gả cho anh ấy, đời này thật có phúc”.
Mẹ cô gật đầu.
Thư Tình lại bổ sung câu: “Mẹ xem, anh ấy ôn nhu thiện lương, hòa ái dễ gần, nhất định sẽ hiếu thuận cha mẹ vợ, cho nên cha mẹ vợ cũng có phúc, đúng không?”.
Mẹ cô lại gật đầu.
Thư Tình nhìn bóng lưng đi xa, cười rất có thâm ý.
Đêm đó, Thư Tuệ Dĩnh ngủ cùng giường với con gái, trong bóng đêm bà cằn nhằn liên miên, rất nhiều.
Ngày hôm sau chia tay ở cửa trường học, Thư Tình cười rất rạng rỡ, đứng trên xe buýt phất tay, Thư Tuệ Dĩnh cũng cười nói hẹn gặp lại với cô. Mà khi xe buýt bắt đầu khỏi động, khi bóng dáng con gái biến mất, người mẹ đột nhiên nước mắt rơi như mưa, khiến những người bên cạnh giật mình.
Bà vừa lau nước mắt, lại không thể ngừng khóc, đồng thời lại cảm thấy đáng trách, một người đã lớn tuổi còn khóc giống như đứa bé, nhưng mà bà không khống chế được nước mắt.
Chợt phía sau có người đứng dậy, thấp giọng nói mấy câu với nam sinh ngồi bên cạnh bà, nam sinh kia hớn hở đứng dậy đổi chỗ ngồi với anh.
Vì vậy, khi Thư Tuệ Dĩnh đang khóc rất đau lòng, chợt có một bọc khăn giấy được đưa tới. Bà sửng sốt, hai mắt đẫm lệ ngẩng đầu lên, lại phát hiện vị “đàn ông tốt” được bà khen ngợi hôm qua đang lặng lẽ nhìn bà, trong mắt mang theo vẻ ân cần.
Tay thầy Cố vẫn giữ giữa không trung, khăn giấy đặt trong bàn tay thon dài đẹp mắt, đốt ngón tay rõ ràng. Mà anh nói với giọng trầm thấp dễ nghe, dịu dàng cảm động: “Cô có khỏe không?”.
Người ta nói lúc người cảm thấy bi thương nhất không nên nghe người ta an ủi, càng an ủi càng thấy