Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.
làm việc theo cảm giác”.
Anh đưa tay kéo cô vào trong ngực, lần này, cái bóng dưới đất kề nhau thật chặt.
“Có lòng tin với anh thật sự rất khó sao? Hay nói, anh là người đàn ông cho em cảm giác không an toàn?”.
“Không phải như thế...”. Thư Tình ngập ngừng, giọng nói cực nhỏ lại lo sợ không yên, “Không phải trách nhiệm của anh, là em có cảm giác không an toàn, không tin vào mình, cảm giác cách xa với anh, rất nhiều chuyện không thực”.
Mà cho dù bị anh cảm động tận đáy lòng nhưng vẫn sợ điều chân thực đó sẽ chạy đi.
Kinh nghiệm của cô khiến cô nhạy cảm và đa nghi, cha phản bội và Trương Diệc Chu ruồng bỏ tạo thành những ảnh hưởng nhất định đến cô. Cho dù trước nay không tỉnh táo thì hôm nay cũng phát hiện.
Tại sao Cố Chi lại không nghĩ đến điều này?
Cánh tay anh ôm chặt lấy cô một chút, “Như vậy có gần thêm một chút không?”.
“Không đủ....”.
“Thế này thì sao?”. Môi anh hôn lên trán cô.
“Không đủ...”. Cô vẫn thấp giọng than.
Người đàn ông trước mặt dừng một chút, cười như không cười nhìn cô, “Phải gần bao nhiêu mới có cảm giác an toàn? Thư Tình, đừng để anh cảm thấy em đang ám chỉ anh làm những chuyện thành thục hơn?”.
Chuyện.... thành thục hơn....
Mặt Thư Tình lại đỏ, nghĩ đến một màn trong xe, chôn đầu trong ngực anh, thở dài, “Cho em thêm một thời gian nữa được không?”.
“... ... Em định chuẩn bị tâm lý thật tốt để anh dũng hiến thân?”.
“!!!”. Cô giận dữ ngẩng đầu, “Là chuẩn bị tâm lý thật tốt, có lòng tin với chuyện của chúng ta!”.
Buổi tối ở thành phố Z không náo nhiệt như thành phố A, tràn ngập là sự yên lặng.
Sau cuộc phong ba nho nhỏ thì đã lqd bảy rưỡi tối, Cố Chi mua bánh bao và sữa tươi ở cửa hàng tiện lợi gần đó, ngồi ăn tối cùng Thư Tình trên ghế dựa trên đê.
“Để anh chạy từ xa tới đây ăn những đồ này, cảm giác quá uất ức cho anh rồi”. Thư Tình cắn một miếng bánh dứa, lại uống một ngụm sữa tươi, ngược lại ăn rất vui vẻ tự đắc.
Cố Chi liếc nhìn túi bánh trong tay, rõ ràng không hề khác biệt với cô, chẳng biết tại sao lại không ăn ngon như cô.
Anh kéo tay Thư Tình qua, cắn một miếng lớn bánh trên tay cô, sau đó kéo tay khác uống một ngụm nhỏ, rốt cuộc trong lqd lòng cũng thăng bằng.
Cô ở bệnh viện canh giữ một đêm, lúc nửa đêm ông nội tỉnh mấy lần, cô lại ở bên nói chuyện với ông, báo thức điện thoại di động nửa tiếng rung một lần, bởi vì cô lo lắng dịch truyền của ông sẽ hết, nếu như trễ thì máu sẽ bị chảy ngược lại.
Bận rộn cả đêm, buổi trưa cũng chỉ ngủ gật, làm sao có tinh thần mà xem phim? Cho nên cô đề nghị tới rạp chiếu phim cũng chỉ vì muốn đi cùng Cố Chi thôi.
Bên trái Cố Chi cũng có cặp tình nhân đang ngồi, mỗi lần có hình ảnh đáng sợ xuất hiện thì cô bé sẽ hét lên, không ngừng bám ddlqđ chặt lấy cậu bạn trai bên cạnh, cậu trai kia đưa tay ôm cô bé vào trong ngực, nhỏ giọng nói: “Không có chuyện gì, anh ở đây, không sợ!”.
Cậu ta dừng một chút, nghiêng đầu nhìn Thư Tình ngủ rất an ổn, không nhịn được thấp giọng cười.
Cô bé bên tay trái khi phim có những cảnh tương đối nhẹ nhàng, ngạc nhiên nhìn anh, hỏi: “Bạn gái anh sao lại ngủ thế? Anh không gọi lqd cô ấy dậy sao?”.
Hiển nhiên thấy có người ngủ gà ngủ gật khi xem phim kinh dị là chuyện khó hiểu.
Cố Chi lắc đầu một cái, chỉ đưa tay về phía đầu cô dịch chuyển một chút, Thư Tình thuận thế ngã xuống bả vai anh, hơi giật giật, tiếp tục ngủ.
Sau đó anh không hề động tới nữa, chỉ ngồi yên ở đó để tránh người ngủ say sẽ tỉnh dậy.
Lúc hết phim thì đèn chợt sáng lên, Thư Tình mơ màng mở mắt ra, lúc này mới phát hiện phim đã hết.
Đám người cũng đã đi gần hết, chỉ còn hai người họ vẫn ngồi tại chỗ, mặt cô đỏ lên, ngồi thẳng người.
“Tỉnh rồi?”. Cố Chi không tức giận, ngược lại anh cười nhẹ nhìn cô, “Tỉnh thì đi thôi”.
Thư Tình đuổi theo bước chân anh, thấp thỏm hỏi, “Anh tức giận hả?”.
Anh không nói gì.
Đi ngang qua hành lang ánh đèn mờ tối, treo hai bên là những ngọn đèn rực rỡ, hình ảnh bộ phim kỳ quái như nằm mơ, mà cô đi theo sau bóng dáng thon dài thẳng tắp của anh, càng cảm giác như mình chưa tỉnh dậy.
Tiến vào sảnh lớn thì ánh đèn chói lọi cuối cùng cũng chiếu sáng tất cả.
Cố Chi dừng bước, đưa tay cho cô, ý bảo anh dắt cô.
Cứ như vậy đi ra khỏi rạp chiếu phim, lại đi một đoạn đường dài, trong đêm hè nóng ran, gió mát thổi từ từ, dịu dàng như đang nằm mơ.
Cô nghe Cố Chi nhẹ nhàng nói: “Mệt đến nỗi xem phim kinh dị cũng có thể ngủ nhưng sợ anh nhàm chán nên đi xem phim với anh, anh còn cảm thấy cái gì chưa đủ?”.
Anh nắm chặt lấy tay cô, thấp giọng cười: “Cứ nghĩ rằng phải chờ ngày em có lòng tin với anh thì phải qua một đoạn thời gian rất dài, trong quá trình đó anh sẽ nóng nảy, không yên... Nhưng mà bây giờ nghĩ lại, trước khi có bất kỳ việc tốt đẹp nào, cũng sẽ trải qua một thời gian chờ đợi dài dằng dẵng và buồn chán như vậy”.
Quan trọng là người đó có đáng giá để bỏ sức lực và kiên nhẫn không.
Hôm chủ nhật, bác sĩ đã đánh giá xong bệnh của ông nội, bởi vì