Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342064

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.

ương như tiếng đàn vi – ô – lông – xen.
Anh nói: “Nếu như anh nói, anh đang cố gắng lấy lòng mẹ vợ tương lai, câu cảm ơn này có thể bỏ qua không?”.
Cô nhất thời cả kinh, không thở nổi.
Người đầu dây bên kia cười không chút để ý, “Thư Tình, ai nói anh đang giúp em?”.
Anh chỉ đang giúp mình thôi.
Mặc dù tương lai này có lẽ còn rất xa, rất dài, nhưng quy tắc đầu tiên trong cuộc sống của thầy Cố: Phòng ngừa chu đáo, mọi sự chu toàn.
Buồn cười, cha mẹ vợ trong tay, mình có vợ! Đạo lý này sao anh lại không hiểu?






Từ thành phố A đến trường thực tập, đi hết tám giờ xe.
Cảnh sắc ngoài cửa sổ từ đô thị phồn hoa từ từ đi vào vùng rừng núi tươi tốt hoang dã, xe đi trên đường lắc lư, Tần Khả Vi đã xuống xe nôn hai lần.
Lúc bọn họ lên đường là hai giờ chiều, đến lúc tám giờ tối, chiếc xe bởi vì động cơ quá nóng, người trên xe không thể không dừng lại nghỉ ngơi, chờ đợi động cơ nguội đi.
Xe đã tiến vào vùng cao nguyên, đập vào mắt chỉ có thể thấy thảo nguyên mờ mịt, thời tiết mùa hè ở gần biển không còn tồn tại, chỉ còn một vòng trời chiều tráng lệ vắt ngang chân trời.
Thư Tình và Dư Trì Sâm đỡ Tần Khả Vi xuống xe hóng mát một chút, ngồi trên thảo nguyên thấp, trầm mặc nhìn trời yên tĩnh, huy hoàng, rực rỡ.
Một tay Cố Chi cầm điện thoại di động, một tay tùy ý đặt trong túi quần tây, giọng nói mông lung mà dịu dàng.
Bóng lưng nhìn qua rất thả lỏng, Lý Tuyên Nhiên có thể tưởng tượng vẻ mặt trên gương mặt đó như thế nào, mang theo vài phần cưng chiều, vài phần mềm mại khó thấy.
Phòng bao cách vách có một cô gái trẻ tuổi say khướt, sau khi vào phòng vệ sinh trang điểm lại trở về, nhìn thấy Lý Tuyên Nhiên, lung la lung lay đi tới bên cạnh anh, dùng giọng nói kiều mị động lòng người nói: “Anh đẹp trai, một mình sao?”.
Trai đẹp không lên tiếng.
Cô gái lại cười nói: “Thật trùng hợp, em cũng một mình”.
Lý Tuyên Nhiên chợt nhe răng cười một tiếng, chỉ chỉ tay vào người ở cuối hành lang, “Tôi là người đã có vợ, đó mới là người đàn ông độc thân hoàng kim, tiểu thư, nếu muốn tìm bạn thì tìm người kia thử một chút”.
Cô gái mặc váy đen say khướt lảo đảo đi tới cuối hành lang nhìn, nhìn một cái đã bị bóng dáng thon dài cao lớn hấp dẫn, hôn gió với Lý Tuyên Nhiên, sau đó cười khanh khách đi tới.
Thư Tình đang nói với Cố Chi cảnh sắc trên thảo nguyên, chợt nghe đầu di động bên kia truyền tới giọng nữ kiều mỵ, “Đứng trên hành lang làm gì thế? Mau vào uống rượu đi”.
Giọng nói Thư Tình hơi chậm lại, “Ai đang nói chuyện?”.
Cố Chi cau mày liếc nhìn cô gái say khướt trang điềm đậm, ăn mặc hở hang, giải thích ngắn gọn với Thư Tình: “Không quen biết, chắc là uống say”.
Cô gái kia không hài lòng lẩm bẩm: “Cái gì mà uống say? Đàn ông các anh lúc nào cũng thích chuốc say cho phụ nữ, em nói cho anh biết, em không dễ say như vậy, cho nên nếu anh muốn làm gì....”. Tay của cô ta chợt đặt lên ngực Cố Chi, đến gần, đôi mắt to hóa trang tinh sảo hơi chớp chớp, “Dáng dấp anh đẹp mắt như vậy, em quyết định cố tiếp nhận anh”.
Cố Chi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, gần như là lùi về phía sau, vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, tôi không có hứng thú”.
Anh không chậm trễ nhấc chân đi qua người cô ta, lại nhìn thấy Lý Tuyên Nhiên tựa cửa cười mà như không cười, lúc này ánh mắt híp lại, lại dừng bước.
Cô gái kia còn đứng tại chỗ, xoay người lại theo Cố Chi, nhìn dáng dấp cũng đang choáng váng, sắp hôn mê, vẻ mặt điềm đạm đáng yêu, giống như đang cầu xin ai đó giúp cô ta một tay.
Cố Chi nhướn mày nhìn Lý Tuyên Nhiên, “Bác sĩ, không giúp một tay à? Người bệnh sắp say chết”.
“Xin lỗi, tớ là bác sĩ thú y”. Lý Tuyên Nhiên nhe răng cười một tiếng, “Cậu mới là chữa bệnh cho người”.
Cố Chi từ chối cho ý kiến, đến gần phòng của mình, “Cục diện rối rắm của ai thì tự giải quyết đi”.
Lý Tuyên Nhiên liếc mắt, đi tới bên người cô gái kia, “Tiểu thư, cô không sao chứ?”.
Cô gái đỡ tường đứng lên, nhìn xung quanh càng lúc càng mơ hồ, Lý Tuyên Nhiên vội vàng đỡ cô ta, “Cô ở phòng nào? Tôi đỡ cô trở về”.
Nhưng vào lúc này, chợt nghe thấy một tiếng “tách”. Lý Tuyên Nhiên ngẩng đầu nhìn lên, thấy Cố Chi đang nhàn nhã tựa vào vị trí lúc này anh đứng, trên diện thoại di động loang loáng ánh đèn.
Cố Chi mỉm cười quơ quơ màn hình cho anh nhìn, “Định cho Hà Tư, vợ cậu nhìn, nhất định tối nay sẽ mãnh liệt lắm”.
Lý Tuyên Nhiên: “.....”.
Thư Tình ở đầu kia đợi thật lâu, sau đó mới nghe được giọng Cố Chi vang lên lần nữa.
“Được rồi, chúng ta có thể tiếp tục.”
“Vừa rồi anh làm gì vậy?”
“Trao đổi tình cảm.”
“Với ai?”
“Lý Tuyên Nhiên”. Giọng nói của Cố Chi chứa ý cười, lười nhác dựa vào ghế salon liếc nhìn vẻ mặt u oán của Lý Tuyên Nhiên, giọng nói nhàn nhã lại nhẹ nhõm, “Tối nay cậu ấy và vợ muốn gây gổ, anh định về nhà cậu ấy để làm chứng.”
“Làm chứng gì?”
“Vợ cậu ấy nghĩ rằng cậu ấy ở bên ngoài lăng nhăng?”
“Cho nên anh đi khuyên can?”
“Khuyên can?” Cố Chi kinh ngạc nhướn mày, “Sao lại thế? Anh là đi đâm thọ


XtGem Forum catalog