XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2065 lượt.

rất nhiều bộ phận trên cơ thể xuất hiện tình trạng suy kiệt, nguy hiểm khi giải phẫu là rất lớn, cho dù thành công 100%, tỷ lệ ông tỉnh lại cũng không cao. Mà bác sĩ trưởng bình thản nói, cho dù tỉnh lại, tuổi thọ của cụ cũng không kéo dài quá một năm, bệnh viện đề nghị không tiến hành giải phẫu, lại càng phải trị liệu cẩn thận.
Thư Tình cực kỳ bình tĩnh đón nhận sự thật này, cũng quyết định sau này mỗi chủ nhật sẽ trở lại cùng ông.
Cố Chi nói đúng, cô không ngăn được sinh lão bệnh tử nhưng ít nhất có thể làm để không tiếc nuối.
Buổi tối chủ nhật, cô thu xếp xong đồ, ngồi xe Cố Chi trở về trường học —— đương nhiên mẹ cô không biết.
Tần Khả Vi và Dư Trì Sâm đã đợi cô ở quán thịt nướng ven đường dành cho người đi bộ, Cố Chi dừng xe ở ngoài đoạn đường dành riêng cho người đi bộ, đưa mắt nhìn cô đi vào trong tiệm, sau đó mới rời đi.
Ba người xúm lại, hai người kia hỏi thăm tình trạng của ông, sau đó nói an ủi Thư Tình.
Thấy hai người lo lắng lại không nói trước mặt nàng, Thư Tình dừng một chút, dường như hạ quyết tâm thật lớn, rốt cuộc sau khi nói tình trạng của ông, cô cũng thẳng thắn nói chuyện mình và Cố Chi.
Một đêm kia, cô bị hai người vây trong tình trạng hỗn độn.
Mãi cho tới sau tắt đèn buổi tối, khi Thư Tình đã chui vào chăn, Tần Khả Vi từ bên kia bò sang, đẩy cô một cái, nhỏ giọng hỏi bên tai cô, “Cái đó, tớ vẫn không thể tin được, câu không nói đùa chứ?”.
Thư Tình dịch vào cho cô ấy một chỗ trống, “Lần thứ hai mươi mốt, phiền cậu hỏi vấn đề có tính xây dựng được không?”.
“Nhưng quá chấn động”. Tần Khả Vi nằm bên cạnh cô, “Đó là thầy ——”
Thư Tình một tay che miệng cô ấy, lấy điện thoại di động ra, gõ nhanh vài chữ, sau đó đưa cô ấy xem: Không muốn lộ ra, bị người khác nghe được thì xong đời.
Tần Khả Vi thở dài, vừa ngồi dậy vừa bi thương, “Đối tượng nam thần yêu không phải là tôi... không ngờ lại là bạn của tôi....”.
Nhất thời giọng nói Thư Tình lạnh lẽo, nhìn chằm chằm cô ấy, “Cậu có thể thử hoành đao đoạt ái”.
Tần Khả Vi che trái tim bị tổn thương bò lại giường mình.
Sau đó một tuần, bên tai Thư Tình luôn phát một ca khúc: “A! Tôi biết anh không thương tôi, ánh mắt anh đã nói lên tiếng lòng anh!”.
Tiếng hát cuối cùng cũng kết thúc sau một lần bạo lực.
Vào đại học năm ba, tất cả mọi người đều phải trải qua kỳ thực tập, năm nhất đại học Thư Tình đã tham gia lớp bổ túc về Đảng, đầu năm ba đại học chính thức trở thành đảng viên, điều này nghĩa là cô phải đón nhận công việc một đảng viên tích cực phải làm.
Nếu nói định trách nhiệm, cô là học sinh trường đại học sư phạm, trong lúc thực tập sẽ về một trường học ở nông thôn tương đối nghèo khó, các học sinh khác có thể lựa chọn trường thực tập nhưng đảng viên thì không.
Dưới sự sắp xếp của trường học, Thư Tình biết mình bị phân đến tỉnh duy nhất thuộc vùng cao nguyên, từ bồn địa lên cao nguyên, khoảng cách là rất lớn.
Trợ lý sinh viên có tìm đến cô nói chuyện, không chú ý trường học lại sắp xếp như vậy, nếu như cô không hài lòng, vẫn có thể thay đổi trường thích hợp. Tình trạng nhà Thư Tình, trợ lý sinh viên cũng biết, nếu như cô muốn thì cô ấy sẽ cố gắng xin vì cô, tốt nhất có thể đi một trường học ở nông thôn gần thành phố A.
Thư Tình dừng một chút lắc đầu cảm ơn ý tốt của cô ấy.
“Ban đầu khi vào Đảng, cô nói cho em biết chức trách, khi đó em đã chuẩn bị tâm lý thật tốt rồi”.
Quan trọng là, Cố Chi từng một mình đến nước Pháp, vượt qua ngôn ngữ và khó khăn trong cuộc sống có được thành tích ưu tú, mà cô vẫn còn sống trong tháp ngà voi. Nếu như bởi vì đặc thù gia đình mà sống dưới sự bảo vệ của anh, có lẽ cả đời cô cũng không tự lập được.
Anh cho cô thời gian để có lòng tin vào tình cảm của hai người, cô cũng nên bày tỏ cố gắng đi theo bước chân của anh.
Hôm đó kết thúc buổi học, Thư Tình dọn dẹp hành lý trong phòng học, Tần Khả Vi cầm văn kiện phân trường vội vàng chạy trở về, vô cùng hưng phấn đưa cho cô, “Nhìn xem, mau nhìn xem! Có nên mời tới ăn cơm không?”.
Thư Tình cho rằng cô ấy nhận được lời mời đi thực tập ở một trường tại thành phố A, bèn cười nhận lấy nhìn, kết quả vừa nhìn thì kinh hãi.
“Làm sao cậu cũng tham gia tích cực?”.
Không chỉ tham gia tích cực, còn giống cô chạy tới vùng cao nguyên gian khổ nhất.
Tần Khả Vi cũng lôi túi xách dưới bàn bắt đầu thu dọn hành lý, “Còn nói à, cậu phải tới nơi gian khổ, tớ lại tới trường học quý tộc kiêu xa thực tập, người chính trực lương thiện như tớ sao có thể chấp nhận? Đương nhiên là liều mình bồi bạn tốt rồi. Quên nói, Dư Trì Sâm cũng giống tớ nộp đơn xin, vừa lúc trong nhà có quan hệ đảng viên lại đang tìm nơi nộp đơn xin, danh sách thuận lợi cho chúng ta, bây giờ phiền toái ngài chịu đựng hai người bạn xấu không mời mà tới rồi”.
Thư Tình gần như không nói ra lời.
Cô chưa từng ý thức sâu như bây giờ, thì ra với cô tình bạn lại quan trọng như vậy.
Từ tiểu học đến đại học, rất nhiều bạn bè sớm chiều ở chung nhưng vì thời gian và khoảng cách cuối cùng càng ngày càng xa cô, cô cho rằng đời này cứ trôi qua như vậy,