XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341959

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.

ề phía lan can, lúc Thư Tình còn chưa kịp phản ứng, thì cậu đã thả người nhảy xuống.
Sau 0.01 giây, trong đầu Thư Tình toát ra một suy nghĩ.
Chết, túi đồ của cô rơi, sao cậu ta lại là người tự sát?
Trên hiện trường không có nhân chứng, nếu như cậu ta ngã chết, có phải cuộc sống sẽ nghi ngờ cô là hung thủ không?
Nguy rồi, túi đồ của cô còn ở dưới! Bằng chứng vững như núi, lần này thì cô xong đời rồi!
…………….
Nhưng khi cô vội vàng cúi người xuống nhìn, cậu thiếu niên lạnh lùng yên tĩnh đó đã giúp cô nhặt túi lên, dọc theo bờ đê nghiêng, dùng cả hai tay, và chân bò lên.
Thân thủ của cậu ta rất nhanh nhẹn, không khác lúc chơi bóng rổ, rất nhanh đã leo vào lan can.
Khi cậu đưa túi đồ cho cô, cậu thở dốc, vừa bước về phía nhà, vừa nói với người ở sau: “Lần sau cẩn thận một chút. Anh cô sẽ không vì thành tích ngữ văn của cậu tốt mà bỏ qua tội làm mất bài tập của cậu đâu.”
Thư Tình nhếch miệng cười ngây ngô, thứ nhất vì hóa ra cậu thiếu niên nhìn lạnh lùng xa cách này cũng gọi cô chủ nhiệm Lưu Anh của lớp bọn họ là Anh cô, thứ hai là vì bài tập đã bình yên vô sự về với cô, thứ ba bì hóa ra cậu vẫn nhớ được cô học tốt môn ngữ văn.
Trong lòng còn đang ôm túi sách của cậu, cô ngẩng đầu nhìn người đi phía trước, ánh chiều tà kéo bộ dáng của cậu thật dài rất dài, vừa đúng che khuất bóng của cô.
Cô hơi nheo mắt nhìn bóng dáng cậu cao hơn cô một cái đầu, yên lặng đọc tên của cậu một lần.
Trương Diệc Chu.
Năm hai mươi tuổi, Thư Tình lại đứng trên đê, nhưng tất cả đều đã thay đổi.
Cho dù là cha, mẹ, gia đình… hay là cô và cậu thiếu niên cô đã từng ngước mắt lên nhìn.






Thư Tình đứng bên ngoài phòng ăn rất lâu nhưng không đẩy cửa vào.
Nhà hàng được trang trí theo phong cách Thượng Hải cũ, một máy phát nhạc lớn đang phát bài hát của Đặng Lệ Quân, đèn thủy tinh chói mắt, khiến tim cô đập mạnh và loạn nhịp trong giây lát.
Cuối cùng, một giây sau, cửa được kéo ra từ bên trong, Trang Kính Vĩ đang muốn ra cửa, kinh ngạc nhìn cô, “Tình Tình, tại sao không vào?”.
Thư Tình không trả lời, ánh mắt nhìn vào những người ngồi trong, ông ngội, gia đình nhà cô Trang Li, còn có gia đình ba người nhà Trang Kính Vĩ.
Trong nháy mắt đó, cô cảm thấy câu nói “Một nhà tụ họp” của ông nội, có chút châm chọc.
Trang Lị thấy Thư Tình không lên tiếng trả lời thì nói với ẹ Trương Diệc Chu: “Như con với chị Hân chỉ là một nhân vật nhỏ bé không bận rộn như vậy, đặc biệt là chị Hân, mỗi ngày ở nhà giúp chồng dạy con, không chịu khói lửa nhân gian, phải không?”.
Lý Hân xấu hổ cười cười, cầm ly trà nhấp một ngụm, khi nhìn Thư Tình trong ánh mắt có vài phần
Xin lỗi.
Lúc ăn cơm, ông nội hỏi Thư tình học kỳ vừa rồi thế nào.
Thư Tình cười cười: “Cũng được, con tham gia một vài cuộc thi nhỏ, cũng may được giải, nhưng cuối học kỳ bị viêm phổi, nên không nhận được học bổng rồi.”
Trương Diệc Chu ngồi đối diện nghe vậy, hoảng hốt ngẩng đầu nhìn Thư Tình, nhưng cô nhìn chằm chawmc vào bát của mình không ngẩng đầu lên, sợ khi nhìn vào ánh mắt của cậu ta sẽ mất tự nhiên.
Ông nội lại cười tủm tỉm hỏi Trương Diệc Chu, Trương Diệc Chu cũng lễ phép nói: “Cả học kỳ cũng coi như phong phú, thành tích thi cuối kỳ còn chưa nhận được, cũng coi như bình thường.”
Không ngờ Trang Lị lại nói tiếp: “Nhìn Diệc Chu xem, luôn khiêm tốn như vậy, cho đến bây giờ cũng không mang giấy khen hay thành tích ra khoe. Lần trước con đến nhà anh, chị Hân còn nói với con, nói là diệc Chu có phát biểu luận văn gì đó trên tập san tài chính, thầy của Diệc Chu còn muốn bồi dưỡng cháu để năm 3 đại học xuất ngoại bồi dưỡng thêm, cái cuộc thi này là gì, giấy chứng nhận gì nhỉ?”
Trương Lị quay đầu lại hỏi Lý Hân.
Mặt Lý Hân đỏ lên, mất tự nhiên nhìn Trang Kính Vĩ, Trang Kính Vĩ mới nói, “Giấy chứng nhận tư cách FA.”
Ông nội cũng không hiểu được rõ đó là gì, Thư Tình mới nói cho ông nghe, “FA chính là giấy chứng nhận tư cách chuyên gia phân tích tài chính quốc tế.”
Trang Lị nở nụ cười, “A, Tình Tình cũng biết sao, con đã nói rồi, đứa nhỏ Diệc Chu này cũng giỏi quá? Cũng nhờ chị Hân dạy dỗ giỏi, đứa nhỏ này vừa khiêm tốn lại giỏi giang, cho nên con mới nói, anh cuwois chị Hân đúng là phúc khí của chúng ta. Về sau Thông Thông nhà chúng ta cũng phải làm phiền chị Hân giúp đỡ dạy dỗ, tốt xấu gì –“
“Trang Lị.” Ông nội trầm mặt ngắt lời, sa đó gắp sò biển cho Thư tình, “Ăn nhiều một chút, ông nội thấy con gầy quá, có phải ở trưởng không ăn uống tốt không?”
Trang Lị gặp khó khăn nhưng thấy vẻ mặt Thư tình mất tự nhiên thì trong lòng cũng vui vẻ, không nói gì nữa.
Bữa ăn này vẫn là một bữa ăn vô vị, Thư Tình thầm nghĩ, quả nhiên năm nào cũng giống nhau.
Ăn được một nửa, cô vào toilet.
Không ngoài dự đoán, khi cô đứng rửa tay trước gương, Trang Lị cũng theo tới.
Cô của cô thích nhất là động đến nỗi đau của người khác, nếu chọc đến rồi thì càng thích bỏ đã xuống giếng, thừa thắng xông lên.
Trang Lị tới bên cạnh cô, lấy phấn nền ra trang điểm