Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.
lại, cười như không cười nhìn cô, “A, nhìn bộ dạng Tình Tình này, bữa cơm này ăn không vui hả?”
Thư Tình mỉm cười, “Không thể nói là tốt, dù sao có con quạ đen cãi nhau ở bên cạnh, mọi người đều không chịu nổi.”
Trang Lị biến sắc, cười lạnh, “Quả nhiên là vẫn nhanh mồm nhanh miệng như vậy, đúng là mẹ như thế nào sẽ dạy ra con gái nhưu vậy, nhìn Diệc Chu một cái lại nhìn về mày, lúc trước ba với mẹ mày ly hôn, đúng là không biết tích đức mấy đời mới lựa chọn sáng suốt như vậy.”
“Vậy thì cháu lại đồng tình với dượng rồi.” Thư Tình không tiếc cắt đứt lời cô, “Cho tới bây giờ ông ấy không làm ra được lựa chọn sáng suốt như ba cháu, đó là ly hôn với người như cô, chỉ sợ mấy đời nhà ông ấy không tích đức rồi.”
“Mày - -“. Trang Lị tức giận đóng nắp hộp phấn nền lại, “Đúng là đức hạnh giống hệt mẹ mày, miệng chó không phun được ngà voi.”
“Vậy thì cô phun ra cho cháu xem, cũng để cháu có thêm kiến thứ xem thế nào là miệng chó phun được ngà voi.” Thư tình lạnh lùng đóng nắp vòi nước, đôi tay đỏ bừng vì lạnh.
Trước khi đi, cô cười khinh miệt với Trang Lị, “Mở miệng là gọi Diệc Chu thân thiết, nhưng mà có vẻ như cô đã quên một việc, nói đến cùng thì cậu ta vẫn là họ Trương, cho dù tình cảm sâu sắc đến đâu cũng không phải người nhà của các cô. Còn có Thông Thông của cô cho dù thông minh và ngoan thì cũng không phải người họ Trang. Mặc dù cháu không nhất thiết phải nhìn chằm chằm căn nhà nhỏ của ông nội như cô, nhưng cháu nhắc nhở cô một câu, cho dù cô đối chọi gay gắt như vậy, tính hết các nước, nhất định cháu sẽ không từ chối nhận lấy đồ ông nội cho cháu, để cô không có một cơ hội lợi dụng nào!”
Trang Lị vẫn đối đầu với mẹ con Thư Tình, đơn giản là vì khi cha mẹ cô ly hôn, ông nội cảm thấy thẹn với hai mẹ con cô, cho nên để lại căn nhà có giá trị xa xỉ cho cô.
Cho tới nay, Trang Lị vẫn không đồng ý với việc này, càng bởi vì Thông Thông là bé trai, vậy mà một phân tiền cũng không được nên ghi hận trong lòng.
Thư tình nói xong lời này, quay đầu rời đi, đợi đến khi Trang Lị quay lại phòng ăn thì Thư Tình đã chào tạm biệt với mọi người, đi ra ngoài.
Cô nói cô làm thêm ở tiệm cà phê, chỉ xin nghỉ hai giờ, bây giờ phải về làm.
Trang Kính Vĩ đứng lên muốn đưa cô về nhưng bị cô từ chối khéo.
Khi đi qua Trang Lị, Thư Tình lạnh lùng liếc cô một cái, nở nụ cười chiến thắng, cao ngạo chẳng thèm ngó tới.
Đi ra khỏi nhà hàng, nghênh đón cô là gió lạnh thấu xương.
Tay Thư Tình đặ dưới nước lạnh thời gian quá dài, bây giờ cũng không còn cảm giác được.
Cô mặc ít, vì muốn ở trước mấy người nhìn có tinh thần, cố ý mặc ái khoác nỉ ngày lập đông Tần Khả Vi chọn cho cô, bây giờ bị gió lua mới biết được, phong độ so với độ ấm quả thật là rắm cũng không bằng.
Đi được hai bước bỗng nhiên nghe thấy phía sau có người gọi tên cô, cô mím môi quay đầu lại, lấy Trương Diệc Chu đuổi theo.
“Ông nội bảo tớ tiễn cậu.”
“Không cần thiết.” Thư Tình còn mang theo cảm xúc mâu thuẫn, lui về phía sau một bước, mặt lạnh nhìn cậu ta.
Trương Diệc Chu dừng một chút, mới nói: “Cậu cãi nhau với cô nhỏ thật sao?”
“Cô nhỏ?” Thư Tình nỏ nụ cười, “Gọi thân thiết thật.”
Nói xong cô xoay người rời đi.
Trương Diệc Chu nắm lấy tay cô trước khi cô vượt qua đường, giật mình thấy tay cô lạnh giống như vừa từ trong tủ lạnh ra.
Cậu lấy găng tay từ trong áo khoát đưa cho cô.
Thư Tình đỏ mắt, ném bao tay lại cho cậu ta, “Sao? Cậu đang thương hại tôi à?”
Trương Diệc Chu không ngờ cô lại kích động như vậy, không đón được đôi găng tay, vì thế hai bao găng tay màu đen rơi xuống đất. cậu ta xoay người nhặt lên, đúng lúc này Thư Tình vượt đèn đỏ đi về phía đường bên kia, cậu ta đuổi theo.
Giữa đường cái vang lên tiếng còi chói tai.
Có xe taxi dừng gấp trước mặt Thư Tình, láy xe thò đầu ra chửi ầm lên: “chạy cái gì mà chạy? Không phân biệt được đèn xanh đèn đỏ à? Có ý thức công cộng được không?”
Trương Diệc Chu kéo Thư Tình ra phía sau, liên tục nói xin lỗi với lái xe, cuối cùng giữ chặt lấy tay cô, đi về bên kia đường.
Thư Tình cúi thấp đầu, không rụt tay về, để mặc cho cậu ta kéo.
Đi được một đoạn, Trương Diệc Chu không nhịn được, nghiêng đầu hỏi cô, “Cậu đang khóc sao?”
Thư Tình như nghe được truyện tiếu lâm, ngẩng đầu lên nhìn cậu ta: “Con mắt nào của cậu thấy tôi đang khóc?”
Trương Diệc Chu không nói gì, nhìn đôi mắt phiếm hồng của cô, trong một lúc cậu mất đi năng lực nói chuyện.
Mãi một lúc sau, cậu ta mới bình tĩnh, nói: “Năm tớ sáu tuổi, tai nạn xe cô cướp đi cha tớ, lúc đó tớ còn nhỏ nhưng cũng hiểu được hận người tài xế lái xe đâm vào ông. Cho nên tớ không hề oán cậu việc cậu vẫn hận tớ và mẹ tớ, bởi vì đúng là hai mẹ con tớ đã cướp cha cậu. nhưng Thư Tình, chuyện đến bây giờ tớ không còn hận người tài xế kia nữa, bởi vì không có người nào cố ý cướp hạnh phúc của ai, phá hoại gia đình ai, người tài xế đó không phải, tớ với mẹ tớ càng không phải.”
Nhìn gương mặt quen thuộc này, rất nhiều ký ức trở về.
Tay Trương Diệc Chu giúp cô đeo găng tay vào, sau đó giữ lấy tay cô, giữ c