pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1967 lượt.

Dư Trì Sâm đứng ở góc độ của cô mà chung mối thù, anh cho cô đủ thời gian và không gian để nói hết những uất ức sầu muộn trong lòng, sau đó mới cười nói lạc đề, không dấu vết giúp cô giữ lại sự tự tôn nho nhỏ.
Rõ ràng là tâm tình cô đã tốt hơn nhiều lắm, nhưng hốc mắt cô lại từ từ ướt, nội tâm và khóe mắt trở nên nóng bỏng, dường như không thể khống chế được nước mắt tràn mi.
Anh là một người tốt như vậy.
Ngay cả nỗi buồn khổ thương cảm cả một ngày nhưng chỉ vài câu nói ngắn ngủi của anh liền trở nên bé nhỏ không đáng kể, không đáng nhắc tới.
Thư Tình nhìn màn hình máy tính tối đen, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó diễn tả thành lời, cô suy nghĩ, một người tốt như vậy thì bạn gái của anh phải may mắn cỡ nào mới có thể đi cạnh anh? Mà người con gái đó phải ưu tú như thế nào mới được anh yêu thương?
“Em đang làm gì?”. Cố Chi hỏi cô.
Thư Tình còn chưa kịp trả lời thì nghe thấy trong di động vang lên hai tiếng “píp píp”, cô hoảng hốt trong lòng, “Di động hết pin rồi”.
“Đừng tiếp tục ở lại quán net, chỗ đó không an toàn”. Cố Chi nhíu mày, giọng nói cũng gấp hơn, “Bây giờ trở về nhà đi”.
“Em đã nói với mẹ đêm nay ở nhà bạn, hơn nữa ánh mắt em hơi sưng, bây giờ trở về nhất định sẽ bị mẹ phát hiện”.
“Vậy em ——”. Anh vừa nói được hai chữ, thì trong đi dộng vang lên tiếng píp kéo dài, cuộc trò chuyện đã kết thúc.
Cố Chi nhìn cuộc gọi bỗng nhiên bị dừng, không do dự mà gọi lại ngay, nhưng đáp lại anh chỉ là giọng nữ tổng đài: “Thật xin lỗi, số máy ngài gọi đã tắt máy”.
Anh từ từ buông di động trong tay, ánh mắt đình trệ nhìn dòng người như thoi đưa, dường như có thể tưởng tượng được tiếng ồn ào ngoài cửa sổ, mà cách một cửa sổ thủy tinh thật dày, trong căn phòng lại yên tĩnh khiến người ta cảm thấy bị đè nén nặng nề.
Một giây sau, bỗng nhiên anh xoay người ngồi xuống sofa, sau đó mở laptop tìm cán bộ danh sách các lớp, không hề do dự bấm số điện thoại của Dư Trì Sâm.
“Alo, Dư Trì Sâm phải không? Tôi là Cố Chi”.
Anh để cho đối phương có vài giây để kịp phản ứng, nói ngắn gọn: “Em có biết địa chỉ của Thư Tình không?”.
Một tay đặt trên bàn phím gõ thật nhanh một dòng chữ, sau đó anh cúp điện thoại, lại bấm số điện thoại của Lý Tuyên Nhiên, “Giúp mình, tra vị trí cụ thể của một số di động, chính xác đến cả đường và phố”.
Lý Tuyên Nhiên rống lên một câu, “Đại ca, lão tử là bác sĩ thú y, không phải là chú cảnh sát!”.
“Cậu không phải, nhưng vợ cậu phải. Mình cho cậu một giờ đồng hồ, phải tra được rồi gọi lại cho mình, số điện thoại sẽ gửi luôn qua cho cậu”. Anh không chờ đối phương trả lời, cúp luôn điện thoại.
Anh khép laptop lại, đi nhanh tới cửa, cầm áo và khăn quàng cổ, sau đó cầm chìa khóa đi ra khỏi cửa.
*
Buổi tối mùa đông rất lạnh, may mà bên trong quán internet có ở điều hòa, độ ấm rất cao.
Một mình Thư Tình ở trong căn phòng nhỏ, ngồi ngẩn người trước màn hình máy tính thật lâu, sau đó mới mở máy, tìm trong web bốn chữ “Phim ảnh nước Pháp”.
Dựa theo sự hấp dẫn, kết quả đầu tiên là bộ phim vang danh thế giới, “Leon the Professional”.
Hồi cô học cấp 2 đã từng xem qua bộ phim này, lúc đó cô chỉ xem với tâm tình xem vui, bây giờ cũng đã quên gần hết, chỉ nhớ đại khái về câu chuyện.
Một sát thủ máu lạnh tuổi trung niên gặp một cô bé mười hai tuổi cả nhà đều bị giết, trong quá trình ở chung làm bạn với nhau sinh ra sự ỷ lại, cuối cùng cam tâm tình nguyện vì cô, đồng quy vu tận với hung thủ sát hại cả nhà cô.
Đối với cảm tình giữa hai người, người xem có những ý kiến bất đồng, tuổi tác giữa hai người chênh lệch như vậy, cuối cùng tình cảm của hai người là tình thân hay là tình yêu, có lẽ không ai có thể đưa ra một đáp án chính xác.
Ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đeo tai nghe lên, ấn vào nút play.
Xem lại một lần, cảm thụ của cô lại hoàn toàn bất đồng, có lẽ vì tuổi lớn hơn, cũng có lẽ vì tâm tình thành thục.
Gần kết thúc, cô nhìn Léon đưa chĩa súng vào kẻ thù của Mathilda, sau đó mỉm cười nói một câu: “This is from Mathilda”. (Đây là Mathilda dành cho ngươi).
Còn chưa nghe được tiếng nổ mạnh và kết thúc bi tráng, bỗng nhiên có một đôi tay tháo tai nghe của cô xuống, vì thế bộ phim vẫn tiếp tục chiếu trên màn hình nhưng thế giới của cô lại yên tĩnh.
Tiếp theo là một giọng nói trầm thấp dễ nghe vô cùng quen thuộc.
“Xem ra, tôi đã tới vừa đúng lúc”.
Trong nháy mắt đó, cả người Thư Tình đều cứng ngắc, dường như cô có thể nghe được sâu trong đáy lòng truyên đến âm thanh sập ầm ầm, như có một tòa thành bền chắc bị sụp xuống, suy nghĩ tan thành mây khói.
Giọng nói này?!
Giọng nói này!
Giọng nói này —— hơn một giờ trước đã dịu dàng làm bạn với cô giúp cô vượt qua thời khắc đen tối, từ khoảng cách xa xôi trấn an lòng đang bất an của cô.
Cô run run ngẩng đầu nhìn người đứng bên cạnh mình, dùng ánh mắt khó tin và ngạc nhiên không thể nói rõ cảm xúc bây giờ.
Mà Cố Chi lẳng lặng đứng ở đó, mặc áo khoác đen, khuôn mặt trầm tĩnh, cả người khoan thai tĩnh mịch như đêm tối ngoài kia.
Nhưng ánh mắt anh ôn hòa sáng ng