Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341963
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1963 lượt.
hặt lấy.
Tay của cô nhỏ, lại dày, bị vây trong lòng bàn tay, có chút ý vị không rõ ràng.
“Không cần sống lại những gì đã qua, ít nhất cậu hãy đồng ý với tớ, đừng hận tớ nữa được không?”
.
Buổi tối, bà Thư nhận được điện thoại của Thư Tình, nói đêm nay cô sẽ ngủ lại nhà bạn học cấp 3, không về nhà.
Thật ra bà Thư là một người truyền thống, bà luôn luôn không thích Thư Tình là con gái ngủ ở ngoài, nhưng bà nghĩ năm nay cô cũng đã hai mươi, có năng lực quyết định chuyện của bản thân nên bà chỉ nhắc nhở vài câu sau đó cúp điện thoại.
Thư Tình ngồi trong tiệm nét ồn ào, lại xem hình ảnh Hà Ni và Tiểu Tân nhìn nhau cười.
Trong đêm khuya như vậy, không thể đè nén nỗi nhớ một người.
Khi bạn dần dần hiểu ra, làm một người mẹ đơn thân nuôi con gái sẽ vất vả như thế nào, bạn bắt đầu học cách che dấu những cảm xúc tiêu cực với mẹ mình.
Bởi vì nếu thấy bạn khổ sở thì mẹ bạn sẽ khổ sở hơn gấp ngàn lần, vạn lần.
Vì thế, trong quá trinh đó, bạn bắt đầu học cách nói dối có thiện ý, bắt đầu học cách tự mình xử lý những cảm xúc không dê dàng khống chế.
Mà trên màn hình, Hà Ni thi thào nói với Tiểu Tân, “Gia đình hạnh phúc đều giống nhau, nhưng gia đình bất hạnh không giống nhau.”
Trong tiệm nét ồn ào, cô nghe thấy tiếng di động của mình vang lên.
Qua hai mươi năm, Thư Tình chưa từng nghĩ đến bản thân cô lại dễ dàng nảy ra tâm ỷ lại một người như vậy. cô là một người mạnh mẽ lại sắc bén, bị ảnh hưởng rất lớn từ mẹ cô.
Nhưng vào giờ khắc này, khi mà cảm xúc của cô gần như bùng nổ, bỗng nhiên cô nhận được một cuộc điện thoại.
Nước mắt tràn mi.
Trên màn hình tối đen hiện lên ba chữ: Thầy Cố.
Thư Tình chạy thẳng ra ngoài tiệm internet, một mình đứng trên con đường yên tĩnh vắng vẻ, khi nghe điện thoại nước mắt rơi xuống.
Cố Chi ở đầu kia gọi tên cô: “Thư Tình”.
Cô khàn giọng lên tiếng, không dám nói.
Cố Chi trầm mặc vài giây, sau đó hỏi cô: “Xảy ra chuyện gì rồi?”.
Cô lắc đầu một cái, mặc dù lúc này Cố Chi không thể nhìn thấy động tác của cô.
“Rất ít”.
“Vậy thì vào trong tiệm internet, tìm một phòng riêng, đừng ngồi bên ngoài, bên ngoài không an toàn”.
Thư Tình đổi ngồi vào trong phòng, lúc ngồi xuống, trong lòng cũng đã ổn định.
Cô lại cầm lấy đi dộng: “Thầy Cố?”.
“Ừ, tôi ở đây”.
Giọng nói của anh lúc nào cũng trầm thấp ôn nhu như vậy, có khả năng làm dịu lòng người.
Thư Tình bị ảnh hưởng bởi anh, từ từ kể chuyện ngày hôm nay ra cho anh, khoảng cách xa xôi, nhiều chuyện đối mặt không thể nói ra mà bây giờ cô rất dễ dàng mở miệng, không cần lo lắng ngẩng đầu lên sẽ thấy ánh mắt thương hại, không cần lo lắng vì phản ứng của đối phương mà khó mở lời.
Bởi vì từ đầu đến cuối người ở đầu kia chỉ yên lặng nghe cô nói.
Không hiểu sao, cô cảm thấy an tâm.
Thư Tình nói xong đoạn châm chọc Trang Lị nói, cũng thuật qua về bữa cơm “Liên hoan gia đình” xấu hổ và lúng túng của mình.
Cô nói: “Rõ ràng đó là cha và ông nội của mình, nhưng dù thế nào đi nữa thì em vẫn cảm thấy mình là người ngoài cuộc, cái gọi là vui vẻ hòa thuận, một nhà hòa thuận đều là của bọn họ, không có một chút quan hệ nào với em”.
“Em chỉ không hiểu, vì sao vài năm trước rõ ràng còn là người thân của em, đến hôm nay lại là người thân của người khác, bọn họ nói cười ríu rít, bọn họ cười cười nói nói, còn mẹ em lại một người ở nhà ngày qua ngày. Em vẫn luôn biết, trong cuộc hôn nhân này lỗi không phải do mình ba, mẹ em cũng có trách nhiệm, nhưng vì sao bây giờ một mình bà phải chịu cảnh lẻ loi một mình, còn ba em lại có thể được một nhà ba người sống hạnh phúc? Điều này tuyệt đối không công bằng, không phải sao?”.
Vì không muốn cho Thư Tuệ Dĩnh lo lắng vì cô, có rất nhiều điều cô đã nhịn từ lâu, nhưng lại không bao giờ nói ra miệng. Bây giờ đã bắt đầu là mở như cái máy hát, giống như hạn hán đã lâu, nói toàn bộ những điều này ra.
Người ở đầu kia di động luôn trầm mặc, mà rốt cuộc khi cô dừng lại, cô còn lo lắng không biết có phải do mình nói nhiều quá, đề tài lại nhàm chán, nên anh đã không nghe nữa.
Cả trái tim đều treo ở đó, cô ngừng thở, gọi một tiếng: “Thầy Cố?”.
“Tôi ở đây”. Giọng nói của anh như tiếng chuông lễ đường vọng lại, rõ ràng như vậy xuyên qua đêm tối nặng nề, xuyên qua khoảng cách xa xôi đến bên cô.
Cô nghẹn ngào một chút, “Có phải em nói rất nhiều, cho nên thầy thấy chán phải không? Em đã nói trước với thầy là việc này không thể nói bằng hai ba câu.......”.
“Không, phần trữ tình đúng, phần nghị luận đầy đủ, phần kết thúc dùng hình thức nghi vấn, cảm xúc rất mạnh, biểu đạt đầy đủ quan điểm cá nhân, đầu cuối hô ứng, rất phấn khích”.
“... .....”.
Rốt cuộc người nào đó cúi đầu nở nụ cười, “Tâm tình đã khá hơn chút nào chưa?”.
Tốt hơn nhiều, mặc dù anh không nhìn thấy khóe miệng cô giờ phút này là ý cười cảm động.
Thư Tình biết anh vì trấn an cô, cho nên mới trả lời lại chuyện xưa của cô như vậy, không phải lời an ủi của người lớn, cũng không phải giống như Tần Khả Vi và