Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?
Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1378 lượt.
ã nói đưa địa chỉ cho cảnh sát rồi còn gì? Sao anh ta lại tự mình đến như thế này! Nhìn người bạn cùng phòng Cao Đình Đình mặc bộ đồ ngủ đang đắp mặt nạ, Vệ Tử lập tức quyết định ngoan ngoãn xuống gác mới là việc làm sáng suốt.
Khi xuống tới sân khu ký túc xá, Vệ Tử mới phát hiện ra rằng Nhiệm Nam Hoa đã thay một bộ đồ mặc ở nhà, có điều vẫn là màu tối, đang đứng dựa vào chiế xe của anh ta mà Vệ Tử không biết tên nhưng chắc hẳn là một chiếc xe rất thời thượng, rất phong cách mà trước đây nếu các bóng hồng trong trường nhìn thấy ắt hẳn sẽ phải kêu ré lên.
Vệ Tử cũng suýt kêu lên, hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, một lượng máu lớn dồn về dạ dày khiến đầu cô phát đau vì thiếu ôxy. Cô cố gắng nói bằng giọng hòa nhã: “Còn chuyện gì nữa thế?”.
“Tôi muốn hỏi cô một chuyện, cô có quan hệ như thế nào với người đàn ông đi cùng cô tối nay?” Nhiệm Nam Hoa hơi nghiêng người, rời khỏi chiếc xe, đứng thẳng lên, hỏi.
“Cái gì cơ?” Vệ Tử cảm thấy ngạc nhiên, nhưng vẫn trả lời rất thật thà: “Anh muốn nói tới Thời Viễn chứ gì, anh ấy là bác sĩ thực tập của Bệnh viện H, tôi quen anh ấy trong lần đến kiểm tra sức khỏe, anh ấy là con trai viện trưởng của mẹ tôi”. Cô cố gắng nói rõ tình hình hơn một chút, hy vọng sau khi thỏa mãn sự tò mò của anh ta xong, cô có thể được đi ngủ sớm.
“Không còn quan hệ gì nữa à?” Vẻ mặt Nhiệm Nam Hoa vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng giọng nói có phần mềm hơn hẳn.
“Không.” Vệ Tử lắc đầu, ít nhất thì cho đến lúc này là không có.
“Thế thì tốt, đồ… Vệ Tử, cô nghe cho rõ đây, kể từ ngày mai tôi sẽ theo đuổi cô!” Nhiệm thiếu gia đưa ra một thông báo mà Vệ Tử nghe xong như sấm nổ bên tai.
Khi Vệ Tử về đến ký túc xá, thấy Cao Đình Đình đang nhoài người bên cửa sổ nhìn xuống, nghe tiếng mở cửa lập tức quay đầu lại, lớp mặt nạ trên mặt cô ta đã được lấy xuống, để lộ một khuôn mặt nhọn, làn da bánh mật, cùng với một mái tóc cắt ngắn, trông rất xinh xắn.
Đây là lần đầu tiên hai người nhìn rõ mặt nhau (lúc trước Cao Đình Đình đắp mặt nạ), Vệ Tử đang định tìm chuyện gì đó để nói thì Cao Đình Đình tranh nói trước: “Anh chàng đẹp trai dưới lầu ấy tên là gì? Bạn trai của cô à? Trông thật phong cách!”.
Vệ Tử chớp mắt, đáp: “Nhiệm Nam Hoa, không phải, ý cô nói đến người hay chiếc xe?”.
Cao Đình Đình ngây người một lúc, rồi cười khúc khích: “Thì cũng thế cả thôi mà. Cả người và xe đều rất phong cách. Bạn trai của cô không phải là anh ta, vậy cái người đầu tiên đưa cô về thì sao?”.
Biết rằng Cao Đình Đình muốn nói tới Thời Viễn, Vệ Tử lắc đầu: “À, cũng không phải”.
Vừa mới nhìn được một lúc thì có người ở bên đó gọi: “Vệ Tử, đến đây ngồi cùng đi, việc gì phải ngồi một mình như thế!”. Người gọi là một chàng trai, tiếng to và vang khiến cho tất cả những người trong nhà ăn đều đổ dồn mắt lại.
Vệ Tử cúi đầu xuống và cơm theo bản năng, nhưng cũng không dám coi thường ánh mắt chăm chú của người khác, càng không dám coi thường lời mời tiếp theo của một chàng trai khác: “Tới đây ăn cùng đi, một mình ăn chán lắm”. Rồi người ấy lại quay sang nói với những người cùng bàn: “Mấy anh em ngồi lui vào để chỗ cho người đẹp”, tiếp sau đó là tiếng xê dịch của những chiếc ghế.
Mặc dù mặt đỏ bừng như quả cà chua, chỉ muốn chui xuống đất, nhưng Vệ Tử đành phải bê đĩa cơm lên đi về phía họ, trước những lời mởi nhiệt tình như vậy, nếu cô từ chối thẳng thừng thì từ nay về sau đừng nghĩ đến chuyện kết thân với mọi người, điều thông thường này cô rất hiểu.
“Vừa may, khi dẫn chương trình cô phải phối hợp với Lý Lỗi, vì thế làm quen trước một chút cũng sẽ tốt hơn.” Lưu Bân vừa ăn vừa cười, nói với Vệ Tử.
Vệ Tử ngẩng cái đầu nãy giờ cứ cúi gằm lên, chạm phải một đôi mắt sáng rực lúc này đang nhìn mình không chớp, thì ra đó là người chào cô lúc trước.
“Lý Lỗi và Vệ Tử cùng dẫn chương trình, chiều cao và ngoại hình tương đối phù hợp, có điều Vệ Tử rất khiêm tốn lại e dè, Lý Lỗi, cậu phải chú ý quan tâm, giúp đỡ cô ấy đấy nhé.” Lưu Bân phân tích, tiện thể dặn dò.
“Tất nhiên rồi ạ, có cơ hội được phục vụ người đẹp là điều vinh hạnh của em!” Lý Lỗi tỏ ra là người rất thích nói, và tính cách cũng tốt, vì anh ta vừa dứt lời thì xung quanh vang lên những tiếng “xùy”, nhưng Lý Lỗi không tỏ ra tức giận mà vẫn vui vẻ như thường.
Ở một chiếc bàn lớn với gần chục con người mà chỉ có một mình cô là con gái, tuy Vệ Tử không đến mức ngồi không yên nuốt không trôi, nhưng cũng thấy rất ngượng, cô vội vàng và nốt chỗ cơm trong bát rồi tìm cách tháo lui.
Chính vì như vậy không những không tìm được cơ hội từ chối, mà còn làm quen với cả người dẫn cùng mình, Vệ Tử cảm thấy càng rối trí hơn. Đang cân nhắc xem có nên một mình đến gặp Lưu Bân nói về vấn đề này không thì chuông điện thoại trong khu ký túc xá vang lên, nghe tiếng thì biết đó là cuộc gọi nội bộ, không biết có phải là của Lưu Bân không?
“A lô, Vệ Tử phải không? Tôi là Lý Lỗi đây.” Vệ Tử nghe thấy những lời ấy, suýt nữa thì chẳng kịp phản ứng, vì giọng nói đó rất mềm mại rõ ràng