XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.

hông khí rộn ràng hòa nhập đó, Vệ Tử dần dần cũng thấy thoải mái hơn.
Đến giờ đếm ngược bắt đầu biểu diễn các tiết mục, cùng với những chiếc xe bóng nhoáng lần lượt nối đuôi nhau chạy vào sân của trung tâm huấn luyện, tâm trạng của mọi người cũng được kích thích đến cao độ, ríu rít bàn tán vị lãnh đạo nào sẽ tới, chẳng ai còn chú tâm vào việc ôn luyện nữa.
Vệ Tử bắt đầu chú ý đến việc điều chỉnh hơi thở, cố gắng kìm nỗi hồi hộp đang dâng lên, Lý Lỗi nhìn thấy thế bèn nói: “Đừng căng thẳng, khi lên sân khấu, nếu thấy sợ thì đừng nhìn vào mắt những người ngồi dưới, hai mắt hãy để ở trạng thái không nhìn thấy gì, mắt của cô có bị cận không? Nếu cận thì đừng đeo kính”.
Vệ Tử lắc đầu với vẻ ủ rũ, lần đầu tiên trong đời, Vệ Tử phải than lên vì thị lực 15/10 của mình.
“Vậy cũng không sao chỉ cần không tập trung quá vào một chỗ là được.” Lý Lỗi ra sức nhớ lại những cách đối phó trước sự căng thẳng khi đứng trên sân khấu, “Nếu thực sự không được nữa, thì tôi sẽ nghĩ cách giúp”.
Cho dù kết quả như thế nào thì trước câu nói đó của Lý Lỗi, Vệ Tử cũng cảm thấy vô cùng xúc động.
Cuối cùng cũng đến giây phút làm phấn chấn lòng người, bốn người dẫn chương trình lần lượt bước ra sân khấu và Vệ Tử là người đầu tiên.
“Kính thưa các vị lãnh đạo, kính thưa các vị khách quý, các thầy cô giáo, thưa các bạn học viên thân mên. Xin chào tất cả mọi người!” Vệ Tử nghe thấy giọng của mình, tốc độ vừa phải, không run rẩy, hiệu ứng của phòng đa chức năng rất tốt, thêm vào đó là chất lượng âm thanh, khiến cho giọng của cô trở nên rất thanh và vang.
Ánh đèn dịu nhẹ càng làm nổi bật khuôn mặt xinh đẹp, bộ trang phục phẳng phiu ôm lấy thân hình mềm mại, những người ngồi dưới dường như lập tức bị thu hút, nhiều người bất giác điều chỉnh lại tư thế ngồi.
Tất nhiên là Vệ Tử không nhìn thấy được cảnh tượng đó, mặc dù mắt cô rất trong và sáng, nhìn quanh hội trường với một nụ cười, nhưng chỉ có mình cô biết, ánh mắt cô lúc đó trống rỗng, không thấy rõ bất cứ ai.
Điều cô quan tâm lúc này chỉ là những lời cần nói trên sân khấu và sẽ nói tiếp sau người nào.
Sau khi giới thiệu xong các tiết mục rồi lui vào cánh gà, Vệ Tử mới lấy lại ánh nhìn, cô thấy Lý Lỗi giơ ngón tay cái về phía mình, và cả thầy Lưu Bân vừa cười vừa động viên: “Tốt lắm, tốt lắm!”.
Vạn sự khởi đầu nan, mọi sự sau đó đều thuận lợi, nhiệm vụ của Vệ Tử chỉ là giới thiệu tiết mục, không phải nói thêm hay nhận xét gì ngay tại chỗ, vì thế chỉ cần không nhầm lời là được.
Thời gian luyện tập vừa qua đúng là không uổng, thêm vào đó qua rất nhiều lần khớp, thông thuộc tới mức Vệ Tử cũng nghĩ khó mà xảy ra sai sót, mặc dù vậy, cô vẫn cảm thấy vô cùng căng thẳng.
Trò chơi, rút thăm đều đã xong, tiết mục vui chơi sắp đến lúc kết thúc. Câu cuối cùng của Vệ Tử là: “Tiếp sau đây, xin kính mời chủ nhiệm Cát của cục Chính trị lên hát tặng tất cả mọi người một bài có tựa đề là Bài ca Trường Giang!”.
Tiếng vỗ tay vang dội cùng với tiếng nhạc cất lên, một người đàn ông trung niên bước ra, đầu tiên ông đưa tay ra hiệu cho mọi người thôi vỗ tay, sau đó nhân lúc nhạc dạo chúc sức khỏe mọi người, khẳng định hiện tại và thể hiện niềm tin vào tương lai.
Khi tiếng vỗ tay lại vang lên và ngót dần, một giọng nam trung trầm ấm cất lên, mang tới một không khí vô cùng hào hùng, giọng hát tuyệt vời ấy một lần nữa lại đón nhận những lời trầm trồ. Nếu lúc trước sự nhộn nhịp phần nhiều là không thật thì bây giờ đã ngược lại.
Xem ra, giọng hát của vị lãnh đạo này rất tốt, chả trách lại được xếp vào tiết mục “đinh” của chương trình. Sau khi đưa micro, kết thúc mọi công việc phải đảm nhận, lui vào cánh gà, Vệ Tử mới bắt đầu có tâm trạng thưởng thức các tiết mục.
“Bài hát này có quen không?” Bị tiếng hỏi của người đứng sau làm cho giật mình, Vệ Tử vội vàng quay đầu lại chào: “Thầy Lưu”, rồi lập tức trả lời câu hỏi: “Quen ạ, lúc còn đi học em cũng được học”.
“Thật thế à? Thế thì chắc chắn cô cũng biết hát.” Lưu Bân hào hứng đón lấy chiếc micro từ tay của Lý Lỗi đang đứng cạnh đưa cho Vệ Tử: “Lên hát cùng đi!”
“Sao cơ?” Vệ Tử ngây người, thò đầu ra nhìn cảnh tượng sôi động trên dưới sân khấu, rồi nhìn Lưu Bân bằng ánh mắt sợ hãi: “Thầy Lưu, thầy đang đùa à?”.
Lưu Bân nghiêm mặt: “Ai đùa với cô, cô lên hát cùng đi!”.
Vừa nói xong, Vệ Tử chưa kịp phản bác thì đã bị đẩy lên sân khấu.






Sau khi bước lên sân khấu, trong đầu Vệ Tử lập tức trở nên trống rỗng, dù hoàn cảnh ồn ào như vậy mà cô vẫn có thể nghe rõ tiếng tim mình đập loạn xạ, làm thế nào bây giờ, rút cục nên làm thế nào bây giờ?
Mũi tên đã lên cung rồi không thể không bắn, cô từ từ bước lên trước, cầm micro kề sát miệng, làm ra vẻ như chuẩn bị hát.
Người đang hát chính trên sân khấu lập tức cảm thấy ánh mắt của khán giả dịch về một phía, ngoái đầu lại nhìn thì thấy Vệ Tử đang mở miệng, bèn mỉm cười: “Cô cũng muốn hát à?”, rồi nhân lúc nhạc dạo, bèn để micro xuống, đưa tay ra làm động tác “mời” với Vệ Tử.
Lúc đó khán giả cũng