Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1379 lượt.
coi như Lý Lỗi không nói câu gì, cô sẽ coi thường sự yếu hèn và vô dụng của chính mình, thôi, kệ, chết thì chết, cũng chẳng phải cô chưa trải qua những lời đồn đại bao giờ!
Kể từ lúc hạ quyết tâm, Vệ Tử cảm thấy có một trách nhiệm nặng nề trên vai giống như đón nhận quân lệnh.
Nhiệm vụ huấn luyện ngày thường vốn không nhẹ, lại ở khác khu với Lý Lỗi, hơn nữa, “sự kiện về những lời đồn” mà Cao Đình Đình truyền đạt lại ít nhiều cũng có ảnh hưởng, Vệ Tử cố gắng tận dụng những lúc luyện tập tập thể phối lời với Lý Lỗi, còn những lúc khác thì nấp mình trong phòng một mình khổ luyện.
Ngày nào Cao Đình Đình cũng lên giường đi ngủ trước mười giờ rưỡi để giữ gìn sắc đẹp, đến khi cô ta chợt tỉnh giấc lúc nửa đêm vẫn thấy đèn trong nhà vệ sinh còn sáng, từ trong đó vọng ra tiếng nói thì thầm, Đình Đình tưởng rằng Vệ Tử đang gọi điện thoại, ngồi dậy lắng nghe một hồi lâu, đến khi không nhịn được bèn bước tới gõ cửa: “Vệ Tử, cô ra ngoài này gọi có được không?”.
Không ngờ cửa chỉ khép hờ, đẩy cửa ra, Cao Đình Đình mới phát hiện, Vệ Tử ở trong đó ăn mặc chỉnh tề, tay cầm tập giấy đứng trước gương. Hóa ra không phải nghe điện thoại. Vệ Tử nghe thấy tiếng đập cửa vội vàng quay người lại, bối rối nhặt mấy thứ đồ rơi dưới đất lên.
Vệ Tử luống cuống nhặt đồ, vừa xối nước vừa xin lỗi Cao Đình Đình. Cao Đình Đình thì nhìn cô bằng đôi mắt ngái ngủ: “Cô đang làm gì vậy?”. Nhìn thấy tập bản thảo lời dẫn chương trình để bên cạnh đó, cô ta kêu lên ngạc nhiên: “Không lẽ như vậy thật? Nửa đêm rồi mà cô không ngủ chỉ để học thuộc mấy câu đó?”. Vệ Tử đã đọc nó bao nhiêu ngày rồi, với trí nhớ kiểu ấy thì thi đại học thế nào nhỉ?
Cố chịu, cố chịu cơn đau ở đầu gối, cô đứng dậy, mặt vẫn nở nụ cười – mặc dù thực ra cô rất muốn khóc.
Phải nói rồi, cô nên nói gì nhỉ? Rõ ràng đã học thuộc lòng như cháo chảy rồi cơ mà, sao bây giờ lại quên câu đầu tiên thế này? Mau nghĩ ra đi! Câu đầu tiên là gì nhỉ?
Những giọt mồ hôi to tướng như hạt đậu lăn xuống, mặt Vệ Tử đỏ gần như Quan Công, lúc đó cả hội trường phía dưới là một rừng những đầu người đen kịt, đó là giáo viên và học sinh toàn trường!
Đúng rồi! Câu đầu tiên là: Kính thưa các thầy cô giáo, thưa toàn thể các bạn!
Trong khi xúc động, đúng lúc cô đang định mở miệng ra nói thì thầy tổ trưởng khối kéo tay cô, rồi cầm lấy micro nói với mọi người: “Vì trời quá nóng, em Vệ Tử có lẽ bị trúng nắng, ai là lớp trưởng? Hãy lên đưa em ấy tới trạm y tế!”.
Không phải cô bị trúng nắng, từ nhỏ đến giờ cô chưa bao giờ bị ốm, nhiệt độ này chưa đến mức khiến cô phải ngã gục, nhưng trước những câu hỏi của cô y tá, Vệ Tử chẳng còn sức lực để giải thích nữa, mặc cho y tá muốn làm gì thì làm.
Cầm túi thuốc y tá đưa cho mang về nhà, Vệ Tử nghe thấy tiếng mẹ đang nói qua điện thoại: “Chứng tự kỷ? Không phải đâu, chỉ có điều cháu Vệ Tử nhà tôi khi đứng trước đông người rất ít nói, nhưng khi ở nhà cháu hoạt bát, vui vẻ lắm”.
…
“Cháu không có bệnh thần kinh như lời thầy nói đâu. Tôi là bác sĩ, hơn nữa tôi hiểu con gái mình, cháu không sao đâu, xin thầy cứ yên tâm. Có thể do cháu ít tiếp xúc với người lạ, nên hễ thấy đông người là cuống, cảm ơn sự quan tâm của thầy.”
…
Bận rộn suốt ngày ở bệnh viện, Hà Linh Tố đã rất mệt mỏi, bây giờ nhìn thấy đứa con gái đang ủ rũ, lại càng thấy mệt mỏi hơn, bà bèn mắng con: “Con cuống cái gì mới được chứ, cũng chỉ là nói mấy câu trước mọi người thôi chứ có gì to tát, khó khăn đâu?”.
Vệ Tử đang do dự xem có nên nói ra hay không thì bố mở cửa bước vào: “Cơm xong chưa? Nhanh lên, anh ăn mấy miếng rồi còn phải đi làm thêm, phải chuẩn bị xong một bài nói chuyện, Cục trưởng yêu cầu đích thân anh viết”.
Sau một hồi rối ren thì đến thời gian tự học bất di bất dịch của Vệ Tử, cô đã tốt nghiệp tiểu học, mẹ lập tức tìm những bài ôn vào cấp hai cho cô làm, có giới hạn thời gian và số lượng hẳn hoi, chậm một chút là không được. Nếu lúc này mà nói chuyện với mẹ thế nào cũng bị mẹ nghĩ là lười học.
May mà sắp rời xa ngôi trường tiểu học ấy rồi, vào trung học, thay đổi môi trường, mọi người ngoài cảm giác rằng cô là người hướng nội, thì không hề có suy nghĩ gì khác.
Nhưng trong lòng Vệ Tử lại không như vậy, sau lần mất mặt ấy, không chỉ một lần cô thấy nghi ngờ: Chẳng hiểu có đúng mình là đứa con do bố mẹ đẻ ra hay không. Bố thì tài hoa, mẹ thì nhanh nhẹn tháo vát, là con gái của bố mẹ, sao mà mình lại ngu ngốc thậm tệ thế?
Theo dòng ký ức, Vệ Tử đã tập xong những lời dẫn chương trình lúc nào không biết, lau mồ hôi trên trán, cô thầm tự cho mình một đánh giá bằng dấu chữ V.
Dạ hội được tổ chức tại phòng đa chức năng của trung tâm huấn luyện. Ăn cơm trưa xong, những học viên nam không có tiết mục đều được gọi đi để chuẩn bị hội trường, cờ hoa khắp nơi, rộn ràng tấp nập như đón năm mới.
Những học viên có tiết mục thì tập trung ở sảnh bên tiếp tục luyện tập. Một cặp dẫn khác quả nhiên đúng như lời Lý Lỗi nói, đang đi khắp mọi chỗ chọc cho mọi người cười vui vẻ. Trước k