Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1388 lượt.
ngừng vỗ tay, lặng lẽ nhìn lên sân khấu. Âm nhạc lại nổi lên, Vệ Tử nhìn phụ đề ca từ trên bức màn lớn ở phía đối diện, trong đầu bỗng hiện ra hình ảnh các liệt sĩ quên mình vì cách mạng, không nén được mắt bỗng nhòa lệ - tình huống này với cô cũng chẳng khác gì hành động quên mình ấy! Nghĩ đến đây, cô thấy dần bình tĩnh trở lại, nếu đã hy sinh quên mình thì còn sợ gì nữa?
Tiếng hát mềm mại cất lên, tuy hơi mảnh nhưng không hề yếu ớt, vang vọng trong căn phòng đa chức năng, những người ngồi xem có một cảm giác rất khác lạ: Thì ra những bài hát cách mạng cũng có thể hát như vậy!
“Thầy Lưu bảo tôi lên gọi cô, nói rằng cô nhất định phải tới để có cơ hội lấy công chuộc tội.” Lý Lỗi nói với vẻ rất cứng rắn, giọng nói mỗi lúc một thấp xuống, anh ta hình như rất khó xử.
Vệ Tử chau mày, cô biết nhất định hôm nay mình đã gây ra chuyện không hay, nhưng vị chủ nhiệm đó nhìn thì thấy rất hòa nhã cơ mà, chắc hẳn ông ấy không đến nỗi so đo với một người thuộc hạng tép riu như cô?
“Tóm lại là thầy Lưu bảo cô phải nhanh chóng tới, nếu cô định thay quần áo thì tôi sẽ ra ngoài cửa đợi cô.” Nói rồi Lý Lỗi đi ra ngoài.
Thay bộ quần áo mặc hằng ngày xong, không kịp tẩy trang, Vệ Tử theo Lý Lỗi tới phòng đa chức năng một lần nữa.
Lúc này, phòng đa chức năng đã được bố trí lại, ghế ngồi được xếp về bốn phía, để ra một khoảng trống khá rộng, dưới ánh đèn mơ màng, trông ra dáng một sàn nhảy rất đẹp. Vệ Tử đưa mắt nhìn xung quanh thấy có rất nhiều người bước tới chỗ dành làm sàn nhảy, bắt đầu khiêu vũ.
Đây là cảnh tượng vô cùng xa lạ đối với Vệ Tử, nên cô cảm thấy có phần không tự nhiên, thấy Lý Lỗi không chú ý, cô đang định dừng lại ở bên cửa rồi bỏ về thì bị một người gọi.
Quay đầu nhìn người vừa chạy tới, đang thở dốc, Vệ Tử co người lại: “Thầy Lưu, thầy cho gọi em ạ?”
Có lẽ vì phải giải quyết quá nhiều việc, nên cho dù trong phòng bật máy lạnh, trên khuôn mặt trắng trẻo của thầy Lưu vẫn đầm đìa mồ hôi: “Vệ Tử, cô chạy đi đâu vậy? Tôi tìm cô khắp nơi mà không thấy!”. Nhìn kỹ cô một lát, thầy Lưu kêu lên: “Cô thay trang phục khi nào vậy? Bây giờ còn chương trình vũ hội cơ mà, sao lại mặc bộ quần áo đó?”.
Cúi xuống nhìn bộ trang phục trên người: Chiếc sơ mi màu trắng, chiếc quần bò và một đôi giày đế bằng, lại nhìn vào những người quần áo sặc sỡ phấp phới trong sàn nhảy, Vệ Tử ngượng ngùng nói: “Thưa thầy, em không biết nhảy”.
“Không biết dẫn chương trình, không biết hát, không biết nhảy, sao cô cứ nói rằng không biết thế? Chẳng lẽ cô không biết học? Cô thực sự làm cho tôi tức chết đấy!” Lưu Bân dường như mất hết kiên nhẫn, bèn lên tiếng trách cô, may mà đây là góc chết, hơn nữa nhạc đang mở rất to nên không ai chú ý đến họ.
Học ư? Không lẽ học ngay trong tối nay? Vệ Tử không kịp buồn cho những sai sót của mình, vội nói: “Thầy Lưu, thôi ạ, em sợ lại gây ra chuyện tồi tệ như hát lúc nãy”.
Nói đến hát Lưu Bân ngoẹo đầu, đưa tay chỉ Vệ Tử, ngón tay run run, một hồi lâu mới nói được: “Đúng là chưa thấy một cô học viên nào chậm hiểu như cô, không những chậm hiểu mà còn không có mắt đánh giá, may mà chủ nhiệm Cát là người tính tình hòa nhã nổi tiếng trong những lãnh đạo nên mới không chấp với cô. Không hiểu sao tôi lại nhìn nhầm người như thế. Cô chỉ được cái mã ngoài!”. Dường như Lưu Bân đã tức giận tới cực điểm, vì thế không còn đủ bình tĩnh để cân nhắc xem nên nói ra câu gì và không nên nói ra câu gì nữa.
Vệ Tử cũng đỏ bừng mặt, mắt long lanh ngấn nước: “Em đã nói là em không làm được…”. Cô tưởng rằng mình có tiến bộ đáng kể, nhưng trong mắt của người khác thì rút cục vẫn là trò hề, không lẽ số phận của cô nhất định phải làm trò hề cho người khác như vậy? Nhưng lại có đôi chút không cam chịu: “Em được tuyển vào là để làm phiên dịch, em không phải là cán bộ văn nghệ”. Tuy giọng nói của cô yếu ớt nhưng vẫn rất rõ và hoàn chỉnh.
“Haizz”, Lưu Bân thở dài, “Tôi thực sự không biết phải nói với cô thế nào, chờ sau này khi cô vào làm việc chính thức rồi cô sẽ hiểu”. Sau đó hình như ông cũng cảm thấy những lời vừa rồi của mình có phần hơi quá, nhìn dáng điệu ủ rũ của Vệ Tử, cảm thấy không nỡ: “Nhà cô có ai làm công tác về hành chính không?”
Nghe giọng nói đã dịu trở lại, như đang trò chuyện của Lưu Bân, Vệ Tử ngạc nhiên ngẩng đầu lên, sau khi nghe rõ câu hỏi, lúc đầu thì gật đầu, sau đó nhớ đến chuyện bố mẹ đã ly hôn, hiện giờ mình đang ở với mẹ, cô lại lắc đầu: “Không có ạ”. Thực ra, bố cô cũng không hoàn toàn làm về hành chính.
“Thảo nào”, Lưu Bân có vẻ đã hiểu ra, “Làm công tác huấn luyện lâu ngày rồi, nên có phải con ông cháu cha hay không nhìn thoáng qua là biết ngay”. Nói xong, ông nhìn về phía sàn nhảy, ra hiệu chỉ cho Vệ Tử biết: “Cô cứ nhìn người bạn cùng phòng của mình mà xem, rõ ràng là cô ấy trải qua những cảnh này nhiều rồi”.
Theo hướng chỉ của Lưu Bân, Vệ Tử nhìn thấy Cao Đình Đình với vẻ ngoài trang điểm cầu kỳ đang lướt đi với những bước nhảy điêu luyện giữa sàn nhảy, bạn nhảy của cô ta chính là chủ nhiệm Cát mà Lưu Bân luôn mồm nói là người tính tình hòa nhã.
Kỹ thuật