Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.
ay ra giữ chặt lấy cốc nước hoa quả không chịu buông ra.
Tất cả mọi người có mặt ở đó đều không hiểu những lời chẳng đâu vào đâu của Vệ Tử là có ý gì, một lát sau, người có vẻ nhanh hiểu nhất mỉm cười giải thích: “Xem ra không chỉ học hành xuất sắc mà con người cũng rất tuyệt, đến cả thiên kim tiểu thư của hiệu trưởng cũng phải mê, ha ha…” Nghe nói vậy, những người khác cũng cười phụ họa theo, rồi người thì nói: “Có triển vọng”, người thì bảo: “Tuổi trẻ tài cao”, người thì cho rằng: “Đúng là rường cột của đất nước”.
Còn người được khen là “rường cột của đất nước” cũng không hề khách khí, đến cả một lời nói cho có vẻ khiêm tốn cũng không có, mà thản nhiên đón nhận tất cả những lời tâng bốc đó, trong đấy có cả những lời mà Vệ Tử nghe xong phải đỏ mặt thay anh ta.
Để tránh cho những lời đối thoại phía sau càng khiến người ta lãng phí thức ăn hơn, Vệ Tử quyết định tranh thủ thời gian làm no cái bụng. Đúng lúc cô đang nhìn vào món bào ngư mà người phục vụ vừa mang tới, chưa biết cách ăn như thế nào thì chợt nghe thấy ai đó nói một câu: “Trai tài, gái sắc”, khiến cho cô mất hết cả hứng thú với món đó.
Cô ngẩng phắt đầu lên, nhìn về phía người vừa ba hoa câu đó, ánh mắt của Vệ Tử hẳn là rất dữ dội, dữ dội tới mức người bị cô nhìn cũng cảm thấy lúng túng bèn cười ha hả, định tìm lời khác để lấp đi. Nhiệm Nam Hoa đột nhiên đứng dậy, trước tiên là cầm giấy ăn lau vệt thức ăn ở khóe miệng của Vệ Tử, sau đó cầm cốc lên, nói: “Không nghe thấy thầy Lưu giới thiệu lúc trước à? Đây là đàn anh của em đấy, cũng tốt nghiệp khoa tiếng Anh đại học Ngoại ngữ, không mau chúc một cốc đi, để sau này người ta còn giúp đỡ chứ.”
Vì động tác của Nhiệm Nam Hoa quá đột ngột, Vệ Tử bất ngờ được anh ta lau khóe miệng giúp, thậm chí cô vẫn còn cảm thấy ngón tay thô ráp của anh ta chạm vào má, mặt cô thoắt đỏ bừng. Đương lúc không biết nên làm thế nào, lại nghe nói cái người không biết nói năng kia là đàn anh cùng ngành với mình, trong lòng càng cảm thấy rối ren, đành ngây người cầm cốc lên cùng Nhiệm Nam Hoa chạm cốc với người kia.
Chạm cốc xong, thấy mọi người đều uống cạn một cách rất thoải mái, Vệ Tử cũng uống cạn chỗ chất lỏng trong cốc của mình.
“Vệ Tử, cô…” Nhìn thấy chiếc cốc trống không trong tay Vệ Tử và chỗ nước ngọt đầy ắp trên bàn, không chỉ Nhiệm Nam Hoa mà tất cả những người ngồi đó đều sửng sốt – cô đã uống một hơi cạn cốc rượu trắng, mà chỗ rượu ấy ít nhất cũng là ba mươi mililit.
Đến khi toàn bộ chỗ rượu ấy xuống đến ruột, Vệ Tử mới cảm thấy cổ họng đau rát, sau đó cô cũng ngạc nhiên trước những hành động của mình, mọi cảm giác xấu hổ, ngượng ngùng đều gác sang một bên, bây giờ cô chỉ cảm thấy lo cho sức khỏe mà thôi.
Đã lớn thế này rồi mà cô cũng chỉ mới uống có một cốc rượu vào buổi gặp gỡ các bạn đại học năm thứ nhất, sau đó cô cảm thấy rượu là một thứ rất khó uống, và từ sau lần ấy cô không bao giờ động đến nó. Không ngờ, hôm nay lại uống dữ như vậy, vì đây là loại rượu trắng mạnh năm mươi sáu độ.
Vệ Tử ngây người ngồi im trên ghế, chờ đợi cơn nổi loạn hoặc choáng váng, nhưng một hồi lâu sau, ngoài chuyện dạ dày hơi nóng rát, thì không cảm thấy có bất cứ cảm giác khó chịu nào.
“Mau uống một chút canh đi, nếu không được thì nôn ra.” Nhiệm Nam Hoa có vẻ luống cuống, nói khẽ vào tai cô.
Trợn mắt lườm anh ta một cái với vẻ trách móc, Vệ Tử lắc đầu, nếu không phải vì hành động ấy của anh ta thì làm sao cô lại ngốc nghếch dốc vào họng mình chỗ rượu trắng ấy? Nôn ra ư? Nôn ra thế nào đây?
Một lát sau, thấy Vệ Tử vẫn không sao, Cát Minh Thăng cười nói: “Xem ra Vệ Tử bé nhỏ của chúng ta không uống thì thôi, một khi đã uống là làm cho người khác thấy nể, chà, thì ra đây là nữ anh hùng của tửu quốc! Nào, anh Trương, rót thêm cho cô ấy cốc nữa.”
“Có ngay.” Người ngồi bên trái Vệ Tử nghe nói vậy cười tít cả mắt, nhanh chóng rót đầy rượu vào chiếc cốc trống không.
“Thôi mà…” Vệ Tử xua cả hai tay, từ chối với vẻ mặt khổ sở, cảm giác dòng rượu mạnh đi qua cổ họng thực sự rất khó chịu, hơn nữa cô nghi ngờ rằng mình chưa bị say gục xuống vì khả năng phản xạ của mình kém hơn những người thông thường.
“Vệ Tử, vậy là không được rồi, sao cô lại nhất bên trọng nhất bên khinh như thế. Vừa rồi cô mới chúc đàn anh, không lẽ lại không chúc chủ nhiệm Cát?” Người họ Trương nói với vẻ mặt rất nghiêm chỉnh, thấy Nhiệm Nam Hoa đang định lên tiếng, bèn cướp lời, nói tiếp: “Ha ha, tôi biết là Nhiệm công tử thương hoa tiếc ngọc, nếu đồng chí Vệ Tử không biết uống thì chúng ta cũng không ép, nhưng bây giờ rõ ràng đã thấy đây là một kỳ tài thiên bẩm, làm sao công tử lại ngăn việc chúng ta phát hiện ra nhân tài như thế.” Tuy đó là những lời nói đùa, nhưng lại chân thật đáng tin, hơn nữa chặn luôn những lời mà Nhiệm Nam Hoa có thể nói.
Một là, với tư cách như của Vệ Tử, thì bất cứ người nào trong bàn tiệc cũng đều là người nâng đỡ cô. Hai là, Nhiệm Nam Hoa là khách, nên cũng không thể bênh vực quá mức cho đồng chí của người khác, vì thế không tiện lên tiếng mà chỉ biết ngước mắt nhìn Cát Minh Thăng ngồi hàng