Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.
đầu.
Cát Minh Thăng cười ha ha, nói: “Cậu Trương thứ nào cũng tốt, chỉ có điều hễ uống rượu là mất hết kiểm soát. Vệ Tử cô cũng nên tỏ thiện ý một chút, tôi thì không sao, hôm nay đón tết Trung thu, hãy nể mặt anh Trương chút đi.”
Vệ Tử không biết làm thế nào, đành nâng cốc lên chúc người họ Trương kia, không ngờ đối phương giấu cốc đi, nói: “Như vậy không được, sao lại có thể bắt đầu từ tôi, trong tất cả những người ở đây, tôi không phải là người nhiều tuổi nhất, về cấp bậc cũng không phải là cao nhất, nếu muốn chúc thì phải lần lượt từng người một.” Nói rồi ra hiệu cho Vệ Tử rằng phải chúc Cát Minh Thăng trước.
Vòng quanh cả bàn, tuy mọi người đều nói rằng Vệ Tử “tùy ý, uống được đến đâu thì uống”, nhưng vì đông người, tổng cộng Vệ Tử cũng phải uống hết cả một cốc.
Cuối cùng đến chỗ người họ Trương, anh ta lần lượt rót đầy hai cốc rượu cho mình và Vệ Tử xong, nói: “Cạn chén!”, rồi ngửa cổ dốc cạn cốc rượu.
Anh ta là lãnh đạo, lại là thủ trưởng, theo lý mà nói thì anh ta không nên uống cạn trước, uống cạn trước là thể hiện lòng kính trọng. Vì thế, việc anh ta uống cạn trước, nếu không nói rõ một cách đặc biệt, thì người được chúc trước là Vệ Tử không thể không uống cạn theo anh ta được.
Sau khi uống hết một vòng, mặt Vệ Tử đã đỏ bừng, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo, thấy đối phương đang nhìn mình bằng ánh mắt sáng rực và không có ý khách khí ngăn lại, ngoài Nhiệm Nam Hoa đang chau mày ra, còn tất cả mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt chờ đợi và hiếu kỳ, Vệ Tử biết rằng cô khó mà trốn tránh được.
Nhìn cốc rượu đầy trong tay, Vệ Tử nuốt nước bọt một cái, rồi từ từ đưa cốc rượu lên kề vào môi. Đúng lúc ấy có một bàn tay chặn ngang lấy.
“Để cháu uống giúp cô ấy cốc này.” Nhiệm Nam Hoa đột nhiên đứng dậy.
Vệ Tử nhìn anh ta với vẻ ngạc nhiên: “Chẳng phải anh còn phải lái xe hay sao?”.
Nhiệm Nam Hoa không để ý đến lời cô, nhanh chóng chìa tay ra định giằng lấy cốc rượu, không ngờ Vệ Tử đưa cốc rượu sang bên cạnh sườn, nói với vẻ hết sức nghiêm túc: “Anh định lái xe sau khi uống rượu à? Như thế đâu có được, hơn nữa, đây là cốc rượu tôi chúc mọi người, làm sao có thể để anh uống thay được.”
Người họ Trương nghe nói vậy bèn tiếp lời: “Đúng thế, nếu Tiểu Nhiệm muốn uống thì hãy chờ sau đã, tôi sẽ uống với cậu.”
Vệ Tử quay lại nhìn mọi người một cái, rồi ngửa cổ dốc cạn cốc rượu.
Khi đáy chiếc cốc dốc ngược hẳn lên, đầu tiên là Cát Minh Thăng, sau đó đến tất cả mọi người trong bàn đều vỗ tay, Cát Minh Thăng cười, nói: “Bê con không sợ hổ, được lắm, cục Chính trị của chúng ta có thêm một nữ tướng rồi.”
Vệ Tử ngẩng đầu lên nhìn mọi người rồi cười cũng không nói gì thêm, bắt đầu chú ý vào việc ăn uống. Một lát sau cô cảm thấy muốn đi vệ sinh, đẩy ghế định đứng lên đi ra ngoài, đúng lúc đó một cảm giác choáng váng ập đến, chân nhẹ bẫng như đi trên mây, chết rồi, cô không đứng vững được nữa!
Phản xạ của cô quả nhiên tương đối chậm - đó là ý thức sau cùng trước khi đổ gục xuống của Vệ Tử.
Khi khôi phục lại ý thức, vì không gian và thời gian thay đổi quá nhiều nên Vệ Tử chớp mắt một hồi lâu cũng không dám nói lời nào. Ký ức gần nhất của cô đó là trong phòng VIP của trung tâm tập huấn, xung quanh cô là Nhiệm Nam Hoa và các vị lãnh đạo của đơn vị.
Còn bây giờ, cô đang nằm trên một chiếc giường mềm mại, nhìn xung quanh thì hình như là phòng bệnh, người bên cạnh cô lúc này là mẹ cô, còn có cả Thời Viễn nữa. Thời Viễn, sao anh lại ở đây nhỉ?
Hà Linh Tố thấy con gái đã tỉnh, vội lên tiếng trách mắng với vẻ mặt lo lắng: “Cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi à. Con lớn bằng từng này mà sao không biết thế nào là phải hả, từ trước đến giờ con có biết uống rượu đâu, lại dám uống một lúc hết nhiều rượu mạnh như thế?”.
Vệ Tử định ngồi dậy, nhưng thấy đầu vẫn choáng váng nên lại nằm xuống, cãi lại với vẻ yếu ớt: “Chẳng qua con cũng vì bị ép đấy chứ”. Nhiệm Nam Hoa không biết đi đâu rồi? Không lẽ tố cáo xong không dám ở lại nữa?
“Bị ép, con không uống, chẳng lẽ người ta giữ cổ con rồi đổ vào chắc?” Nói xong, Hà Linh Tố mới nhận ra là mình hơi to tiếng, vội nhìn sang Thời Viễn bên cạnh, giọng nói có phần dịu xuống còn mang theo chút xấu hổ: “Cậu Thời, xin lỗi vì đã để cậu phải chứng kiến cảnh này.”
Vệ Tử lắc đầu, đặt bát cháo xuống, kể vắn tắt về Nhiệm Nam Hoa và chuyện xảy ra trong buổi tối cho mẹ nghe.
“Sao?” Hà Linh Tố ngạc nhiên: “Theo như con nói thì Nhiệm Nam Hoa là người có gia thế, tính tình cũng không tốt, nhưng sao khi con nôn mửa lung tung ra người cậu ta, cậu ta lại không hề tức giận mà còn tìm trong danh bạ điện thoại của con để liên lạc với mẹ, nói năng cũng rất lễ độ.”
Trước đây bà ra sức bảo vệ, làm cho môi trường mà con gái bà ở càng thuần khiết càng tốt, tốt nhất là không biết gì, chỉ cần chuyên tâm vào việc học tập. Bây giờ Hà Linh Tố lại thấy tiếc không thể truyền lại hết ngay một lúc cho con tất cả kinh nghiệm sống cũng như những mặt