Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.

xấu xa của xã hội, để nó có thể tránh được những mối nguy hiểm chưa thể biết hết.
Vừa mâu thuẫn vừa bức thiết, Hà Linh Tố càng nói càng thấy kích động, còn Vệ Tử thì cứ mở to mắt để nghe, nghe mãi cho tới khi chân trời phía đông tang tảng sáng mới dần thiếp đi, còn Hà Linh Tố vẫn rất tỉnh táo, nằm trên giường mà hai mắt chong chong nhìn lên trần nhà, lòng thì ngổn ngang trăm bề lo lắng, thức đến tận sáng.
Không biết khi Nhiệm Nam Hoa đưa cô đi đã nói gì với Lưu Bân, nhưng Vệ Tử biết chương trình của lớp tập huấn bố trí rất sít sao, cô không thể ở bên ngoài quá lâu được. Sau khi tỉnh dậy, ngoài việc đầu vẫn còn choáng váng ra, cũng không có vấn đề gì lớn, Vệ Tử quyết định nhanh chóng trở về trung tâm tập huấn.
Nhưng có một điều hơi khó khăn là cô không biết vị trí cụ thể của trung tâm, lần trước đi tới đó là theo xe tuyến, khi Nhiệm Nam Hoa đưa cô ra khỏi đó thì cô lại không biết gì, cũng không biết phải liên hệ với Lưu Bân như thế nào, mà ngay cả có biết thì cô cũng không dám hỏi ông.
Gọi điện thoại cho Cao Đình Đình rất lâu nhưng chẳng có người nghe, ai ngờ, vừa mới tắt máy xong thì điện thoại đổ chuông.
Cả hai người đều im lặng một lúc, cuối cùng Thời Viễn phá tan sự im lặng đó trước tiên: “Tôi phải đến bệnh viện nộp báo cáo, đến giờ phải đi rồi, có anh ấy đưa cô đi là tốt rồi.” Vệ Tử lại nhìn thấy nụ cười ấm áp quen thuộc của Thời Viễn, lòng nhẹ nhõm hơn, cô nói: “Vâng, anh cứ làm việc của anh đi.”
Thời Viễn đi được một lúc, thì Nhiệm Nam Hoa gọi điện đến, nói rằng anh ta đã đến trước cổng, mẹ cũng đi làm không có trong phòng, Vệ Tử vội vàng để lại lời nhắn rồi chạy nhanh ra cửa, cô cho rằng Nhiệm Nam Hoa không có quá nhiều sự kiên nhẫn để chờ mình.
Ra khỏi cổng bệnh viện, quả nhiên Vệ Tử nhìn thấy Nhiệm Nam Hoa đang cúi đầu xem đồng hồ, cô vội chạy tới, rồi hổn hển nói: “Lại làm phiền anh rồi.”
Vệ Tử nhìn thì thấy Nhiệm Nam Hoa không chỉ thay quần áo mà còn thay cả xe, cô lập tức nhớ tới lời mẹ nói rằng mình đã nôn hết ra xe của anh ta, vì thế không khỏi cảm thấy áy náy.
Đầu tiên, Nhiệm Nam Hoa nhìn cô chăm chăm một lúc, sau đó quay đầu mở cửa xe, nói: “Lên xe đi.”
Không có sự giận dữ như trong dự đoán của cô, Vệ Tử cảm thấy hơi ngạc nhiên, sau đó cô vội đi tới định ngồi ở ghế sau, nhưng mãi cũng không làm sao mở cửa được, nhìn kỹ mới biết Nhiệm Nam Hoa đã khóa nó, đang do dự thì nghe thấy tiếng nói giận dữ: “Ngồi lên ghế trước.”
Nhờ vả người ta nên không thể không nín nhịn, Vệ Tử đành ngoan ngoãn chạy lên chỗ ghế phụ lái. Trong lòng cô thầm nghĩ, người ta thường bảo ngồi ở ghế sau an toàn hơn, vậy mà Nhiệm Nam Hoa lại bảo cô ngồi vào chỗ nguy hiểm, không biết anh ta có ý định gì.
“Cô sợ chết như vậy sao tối hôm qua lại dám uống nhiều như thế?” Dường như Nhiệm Nam Hoa đoán được cô đang nghĩ gì, nhìn khuôn mặt có phần xanh xao hơn ngày thường của Vệ Tử, giọng anh ta bắt đầu trở nên châm biếm.
Vệ Tử chỉ nghĩ tới chuyện xảy ra tối qua đã phát sợ rồi, bây giờ lại nghe thấy những lời châm chọc của người đứng ngoài vỗ tay xem, thẹn quá hóa giận: “Nếu không phải do anh kéo tôi đứng dậy chúc rượu thì làm sao tôi phải như vậy?”. Hơn nữa còn động chân động tay, hại cô tưởng lầm cốc rượu là cốc nước hoa quả. Vệ Tử tự cho rằng mình là người tính tình rất tốt, nhưng lần nào gặp Nhiệm Nam Hoa cũng khiến cô phải nổi cáu.
“Tôi phát hiện ra cô uống rất được, sau một đêm say rượu mà vẫn rất khỏe, thế này đi, sau này khi nào tôi phải dự tiệc, cần có người uống thay, tôi sẽ gọi cô đi cùng, được không?” Nhiệm Nam Hoa tiếp tục chọc tức cô.
“Anh im đi!” Vệ Tử không nén được nữa, gầm lên với Nhiệm Nam Hoa, chậc, chậc, cả đời này từ nay về sau cô sẽ không bao giờ động đến rượu nữa.
Khi giận dữ, không những mắt của Vệ Tử sáng hơn bình thường, mà gò má cũng nhanh chóng ửng hồng, thay cho sắc mặt nhợt nhạt lúc trước, Nhiệm Nam Hoa hơi quay đầu sang nhìn cô, cổ họng anh ta bỗng nhiên thấy khô rát, lập tức từ bỏ ý định nói ra câu tiếp theo.
Sau khi giận dữ mắng xong, Vệ Tử lập tức ở vào tư thế chuẩn bị nếu Nhiệm Nam Hoa đuổi mình xuống xe, nhưng không ngờ, anh ta chẳng những không giận, mà còn nhìn cô bằng ánh mắt rất lạ lùng, nhìn xong tiếp tục im lặng lái xe, thái độ ấy của anh ta khiến Vệ Tử thấy cực kỳ bất an.
Mà khi bất an thì người ta thường nói ra những lời ngốc nghếch, Vệ Tử cất giọng: “Tiền rửa xe và giặt quần áo, anh tính xem hết bao nhiêu, đợi đến khi lĩnh lương tôi sẽ bồi thường cho anh.”
“Khi nào thì cô nhận lương?” Nhiệm Nam Hoa im lặng một lát hỏi.
“Chờ đến khi kết thúc thời gian tập huấn, khoảng tháng Mười. Nhưng, tôi không thể trả hết một lần cho anh mà chia thành nhiều đợt, được không?” Vệ Tử xòe tay ra tính, vừa mới đi làm nên cô cần phải mua thêm rất nhiều đồ dùng, còn phải để lại một ít làm phí sinh hoạt, lại còn số tiền ở chỗ chú họ nữa chứ, nhận được lương cũng phải trả.
“Không được.” Nhiệm Nam Hoa từ chối thẳng thừng, “Tôi tiêu hết tiền rồi, làm sao có thể chờ lâu như thế được.”
“Vậy ý anh thế nào?” Hiện tại, cô không có chút tiền để dành nào,


Ring ring