Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341412
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1412 lượt.
đỏ tím trên khuôn mặt của chủ nhiệm Mã lên đến đỉnh điểm, bắt đầu biến đổi cùng với sự tăng cao của nhiệt độ không khí, dấu hiệu chuyển sang đỏ bừng mỗi lúc một rõ rệt, mắt càng trợn to hơn, phần đầu lông mày nhíu lại, tạo thành một đường gồ ở chỗ ấn đường, đuôi lông mày thì nhướn cao lên, tạo nên hai đường gân xanh hai bên thái dương.
Vệ Tử bị vẻ mặt dữ tợn của chủ nhiệm Mã làm cho khiếp sợ, nghĩ tới việc trong gian phòng này ngoài Cát Minh Thăng ra cô không quen biết ai cả, mà Cát Minh Thăng trước mặt con người đáng sợ này lại tỏ ra là người bảo sao nghe vậy, e rằng không có bất kỳ ai có thể cứu cô được!
Khi nắm đấm của Nhiệm Nam Hoa định tiếp tục giáng xuống đầu của chủ nhiệm Mã thì đột nhiên bị ai đó ngăn lại, đó là Cát Minh Thăng, ông rõ ràng đã gấp đến mức thất lễ: “Tiểu Nhiệm, cháu dừng tay lại đã, đây chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm!”.
“Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì? Vừa nãy tôi nhìn thấy rõ ràng ông ta đánh Vệ Tử!” Nhiệm Nam Hoa lúc này tỏ ra giận dữ như hộ pháp tái thế, Cát Minh Thăng nào ngăn được nắm đấm của Nhiệm Nam Hoa, trong nháy mắt anh ta đã lập tức vùng được ra. Cát Minh Thăng đành phải nói ngắn gọn nhưng ý tứ sâu xa: “Ông ấy là chủ nhiệm Mã của Ủy ban! Không thể đánh được, không thể đánh được!”.
“Bất luận ông ta là chủ nhiệm Mã hay chủ nhiệm Cẩu gì, song người đáng đánh chính là ông ta!” Nắm đấm kia cuối cùng vẫn giáng xuống, chủ nhiệm Mã đã gần sáu mươi tuổi không chống đỡ nổi lập tức lăn ra sàn bất tỉnh.
Mọi người vừa nãy còn ở trong phòng giờ đã ra hết ngoài, nhìn thấy chủ nhiệm Mã không dậy nổi, tất cả đều sững sờ đứng nguyên tại chỗ.
Người phụ trách ở đó nghe thấy tiếng ồn ào vội vàng chạy đến hỏi tình hình thì bị Cát Minh Thăng quát như điên dại: “Hỏi cái gì mà hỏi, không nhìn thấy có người bị thương sao? Mau gọi xe cứu thương đi!”.
Quay đầu lại nhìn thấy Vệ Tử đang ngẩn người ra, lại nhìn thấy Nhiệm Nam Hoa vẫn còn chưa hết căm phẫn, Cát Minh Thăng tỏ ra lo lắng, lắc đầu nói: “Các người gây ra họa lớn rồi!”.
Sự việc xảy ra tiếp theo đối với Vệ Tử giống như một cơn mộng du, chỗ này vốn hẻo lánh, vậy mà vì xảy ra sự việc này thoáng cái đã thu hút rất nhiều người vây quanh xem. Những người này trong phút chốc lại bị nhân viên an ninh của nhà hàng giải tán một cách nhanh chóng.
Sau đó xe cứu thương đến, chủ nhiệm Mã được đưa đi, tiếp đấy Nhiệm Nam Hoa bị xe cảnh sát dẫn đi. Vệ Tử vốn định lên xe cảnh sát cùng Nhiệm Nam Hoa thì bị Cao Đình Đình ngăn lại: “Cậu ngốc quá! Cậu không đánh người thì đi cùng làm cái gì!”.
Vệ Tử vẫn muốn vùng ra liền bị Nhiệm Nam Hoa lườm một cái: “Cô hãy về nhà và ngoan ngoãn chờ là được rồi!”. Nói xong, Nhiệm Nam Hoa nhìn Cao Đình Đình đang đứng cạnh Vệ Tử bằng ánh mắt nghi ngờ.
Sau đó Vệ Tử luôn trong tâm trạng hồn bay phách lạc: Nhiệm Nam Hoa tại sao cũng đến đây? Tại sao lại gặp mình đúng lúc như thế? Tại sao thoáng cái đã đánh ngã lão già kia?
Bây giờ phải làm thế nào? Nhiệm Nam Hoa có khi nào vì mình mà bị ngồi tù không? Gã chủ nhiệm họ Mã kia xem ra cũng là người có thế lực, liệu có trả thù Nhiệm Nam Hoa không? Còn chủ nhiệm Cát không biết có bị liên lụy không?
Trời ơi, rốt cuộc cô đã làm chuyện ngốc nghếch gì vậy? Có lẽ ngay từ đầu cô đã sai rồi, cô không nên ngắt điện thoại của Nhiệm Nam Hoa làm anh ta lo lắng, không nên đi cùng Cao Đình Đình đến đây để nhìn thấy cảnh đời điên rồ đó, không nên đến phòng Liên lạc Đối ngoại vốn không phù hợp với bản thân, không nên làm người dẫn chương trình để rồi quen biết Cát Minh Thăng, thậm chí ngay lúc đầu không nên có bất kỳ quan hệ nào với Nhiệm Nam Hoa.
Đầu óc cứ suy nghĩ miên man khiến cả đêm Vệ Tử không sao ngủ được, đến nỗi không biết Cao Đình Đình đi khỏi nhà và về nhà từ lúc nào.
“Hóa ra Nhiệm Nam Hoa mà cô quen biết là người như vậy sao!”, Cao Đình Đình xuýt xoa không ngớt: “Thế là cô yên tâm rồi nhé, với thế lực của đại gia đình bọn họ, thì lão Mã Cường đó không thể làm gì được anh ta đâu”.
Thông tin mà Cao Đình Đình mang đến khiến cho đôi mắt u tối của Vệ Tử dường như sáng lại: “Thật sao? Cô nghe ai nói vậy?”.
Cao Đình Đình chớp mắt: “Chính là người bạn hôm qua nói cho tôi biết! Nhưng cậu ta còn nói, hiện tại người thân thích có uy danh nhất của gia đình Nhiệm Nam Hoa là ông Ngụy thì đã qua đời rồi, còn Mã Cường hiện tại đang lên như diều, tình hình hơi phức tạp đấy”.
Trái tim Vệ Tử như thắt lại, ngẩn đầu lên nhìn thấy ánh sáng chiếu vào trong phòng mới nhận ra lúc này đã là sáng sớm của ngày hôm sau.
Cụ Ngụy qua đời rồi! Hỏng bét rồi, cô đã nhận lời đến tham dự lễ truy điệu cụ, có lẽ bây giờ không kịp mất rồi! Còn người vốn định đến đón cô để cùng đi, lúc này vẫn không biết tình hình ra sao.
Bấm số gọi cho anh ta, không có ai nghe máy, sau đó lại là đang ở ngoài vùng phủ sóng. Vệ tử càng thấy lo lắng hơn.
Đúng lúc đó Vệ Tử nghĩ đến Đinh Dật, nghĩ đến bạn của Đinh Dật là Ngô Vị, là vị cảnh sát mặc dù trẻ tuổi nhưng xem ra rất giỏi giang, lại uy phong, có lẽ ít nhiều anh ấy có thể hỏi dò được chút tin tức!
“A Tử, cô muốn tìm Ngô Vị à? Tìm anh ấy c