Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1402 lượt.
sẽ cử người đến giết cô”.
Vệ Tử vừa thở phào thì thấy Cao Đình Đình bổ sung thêm một câu: “Chỉ có điều có những lúc ông ta sẽ làm cho cô sống không bằng chết, không sống yên ổn được”.
Thấy Cao Đình Đình nói thế, Vệ Tử trái lại rất bình tĩnh, dù sao tất cả mọi hành động của Cao Đình Đình đều là lo lắng cho cô. Thôi kệ, việc đến đâu thì lo đến đấy. Chỉ có điều, nếu có chuyện gì xảy ra với cô thì người duy nhất mà cô thấy có lỗi là mẹ cô.
Nghĩ đến chuyện đó, Vệ Tử mới nhớ ra cuối tuần này không những chưa đến thăm mẹ, mà cũng không gọi điện hỏi thăm, cô lập tức thu dọn đồ đạc chuẩn bị đến bệnh viện.
Cao Đình Đình thấy Vệ Tử gần tối rồi còn ra ngoài, liền tò mò hỏi: “Cô đi đâu thế?”.
“Đi thăm mẹ tôi, đêm nay tôi không quay về đâu.”
Nếu Mã Cường muốn đối phó với cô thì cứ việc đến hỏi thăm, nhưng nhân lúc lão già đó còn nằm bất động trong bệnh viện, cô cần tranh thủ thời gian đến gặp mẹ cô.
Nhưng đến khi gặp được mẹ rồi thì Vệ Tử mới hiểu thế nào là họa vô đơn chí, bởi vì, viện trưởng Đồng dễ gần kia - người mẹ của Thời Viễn đã sa thải mẹ của cô- bà Hà Linh Tố!
Vệ Tử dường như không thể tin vào tai mình, cô ngăn mẹ mình đang mải miết thu dọn đồ đạc, lớn tiếng: “Tai sao! Là do mẹ làm không tốt sao?”.
Hà Linh Tố nhẹ nhàng nhấc tay Vệ Tử ra, cười nhạt: “Đại khái là thế, chỉ có điều mẹ đến đây làm việc vốn nhờ người khác, bị sa thải cũng không có cái gì to tát cả, viện trưởng Đồng đối xử rất tử tế, bà ấy đền bù cho mẹ ba tháng lương”. Thời gian làm việc của Hà Linh Tố chưa tròn một năm, bà vốn không đáng được như thế.
Vệ Tử tiếp tục gặng hỏi: “Bà ấy có nói nguyên nhân tại sao không ạ?”. Không biết tại sao Vệ Tử cảm thấy vô cùng hồi hộp đối với nguyên nhân của việc này.
Hà Linh Tố chau mày, đáp với vẻ cũng lấy làm khó hiểu: “Bà ấy không giải thích rõ ràng, hôm qua bà ấy ra ngoài bận cả ngày, lúc trở về thì nói chuyện này với mẹ, còn tỏ ra là rất có lỗi với mẹ. Thực ra chuyện này hơi kỳ quặc, bởi vì trước đó bà ấy còn nói với mẹ về chuyện mở rộng phạm vi nghiệp vụ Đông y”.
Vậy đúng là có chuyện xảy ra rồi. Vệ Tử nghe mẹ nói, sắc mặt dần dần tái đi, hai mắt cô ngấn lệ.
“Con làm sao thế?” Nhìn thấy vẻ không bình thường của con gái, Hà Linh Tố cuống quýt: “Có phải con lo sau khi mẹ thất nghiệp, con sẽ phải nuôi mẹ không, cái đồ bất hiếu này!”. Bà nói đùa để xoa dịu bầu không khí đang ngột ngạt.
Vệ Tử cắn môi lắc đầu, đang định mở miệng thì điện thoại ở trong túi đột nhiên đổ chuông inh ỏi.
“Xin chào, tôi là Vệ Tử”. Điện thoại từ cơ quan gọi đến, chắc là nhân viên trực ban, Vệ Tử lập tức chuyển sang ngữ điệu khiêm nhường.
...
Cuối cùng đợi đến khi cuộc nói chuyện điện thoại kết thúc, bà Hà Linh Tố nhìn về phía con gái vẻ quan tâm, hỏi Vệ Tử: “Tại sao cơ quan tìm con vậy?”.
Vệ Tử ngắt điện thoại xong hai mắt đờ đẫn, sững sờ nói với mẹ: “Mẹ, con có lẽ cũng thất nghiệp giống mẹ rồi!”.
Thấy mẹ chuẩn bị đi ra ngoài, Vệ tử sốt ruột: “Mẹ, muộn thế này mẹ còn ra ngoài đi tìm ai vậy?” Cô thấy hối hận vì đã không kể cho mẹ đầu đuôi sự việc như bình thường. Cái mà cô không ngờ tới là, mẹ cô bị thất nghiệp như thế, trước sự việc của cô, bà Hà Linh Tố lại nổi giận giống như sư tử mẹ.
“Tìm ai ư? Đương nhiên là tìm người gọi là lãnh đạo của con! Con gái tôi tốt nghiệp trường đại học có tiếng, là công chức đường đường chính chính trải qua thi tuyển, họ nói đình chỉ công tác là đình chỉ luôn sao?!”
Không ngăn được mẹ, Vệ Tử đành phải chạy theo sau bà đến cổng bệnh viện, nhìn quanh không thấy có xe buýt, cô đang định lấy điện thoại gọi taxi thì bị Thời Viễn vừa đi đâu về chắn ngay tại cổng.
Nhanh chóng xuống xe, Thời Viễn chào hai người: “Vệ Tử, cô Hà, muộn thế này rồi hai người còn đi đâu vậy?”
“Không có gì, cô và em đi ra ngoài giải quyết chút việc thôi.” Ngữ điệu trong giọng nói của bà tỏ ra khách sáo, nhưng vì cơn giận dữ vừa nãy vẫn chưa hết nên giọng nói của bà hơi thiếu tự nhiên.
Còn Vệ Tử, đang trong tâm trạng rất phức tạp, lúc này đối diện với Thời Viễn, cô không biết nên nói gì, chỉ đành gật đầu qua loa theo lời nói của mẹ, sau đó đưa ánh mắt đi chỗ khác, không nhìn Thời Viễn nữa.
Thời Viễn bỗng nhiên phát hiện có cái gì đó bất thường, nhưng không tiện mở miệng hỏi thăm, sau khi mở cửa xe liền nói: “Hai người lên xe đi, đi đâu cháu sẽ chở đi”.
“Không cần đâu!”, cả Vệ Tử và mẹ cô dường như đồng thời lên tiếng, sau khi hai người nhìn nhau xong, Vệ Tử liền tranh nói trước: “Anh vừa đi về cứ nghỉ ngơi đi, hai mẹ con em sẽ gọi xe taxi”.
Thời Viễn im lặng một lát, cuối cùng lên tiếng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”.
Gần đây xảy ra nhiều chuyện như vậy, nên kể chuyện nào cho anh ấy nghe đây? Trong lòng Vệ Tử cười gượng một tiếng, thêm vào đó cô vẫn chưa thể nguôi được chuyện mẹ cô vừa bị sa thải, thế nên cô nói: “Viện trưởng Đồng đang chờ anh ở trên kia, hình như tìm anh có việc đấy”. Trước khi ra ngoài cổng, hai mẹ con Vệ Tử còn gặp mẹ của Thời Viễn, thấy vẻ mặt của Vệ Tử hơi khác thường, mẹ Thời Viễn còn khách sáo tỏ ý nếu Hà Linh Tố tạm thời chưa tìm