Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.
ó việc gì không? Hiện giờ anh ấy lại quay về Đặc khu công tác rồi, để tôi thử xem có liên lạc được không, anh chàng này suốt ngày biệt tăm biệt tích, không lẽ Lâm Lâm không cần anh ta nữa!” Đinh Dật nói một thôi một hồi làm Vệ Tử đành từ bỏ ý định, cô lập tức trả lời: “Không cần nữa đâu, thôi đừng làm phiền anh ấy! Tôi không có chuyện gì đâu”. Nói xong Vệ Tử lập tức ngắt điện thoại.
Có lẽ nước xa không thể cứu được lửa gần rồi, tâm trạng của Vệ Tử lại một lần nữa rơi vào chỗ bế tắc nhất.
Lúc này Cao Đình Đình cũng đang gọi điện thoại, chỉ có điều là trốn trong nhà vệ sinh, sau khi ra ngoài, trên mặt cô ta lộ rõ biểu cảm lạ lùng: “A Tử, có người có thể giúp Nhiệm Nam Hoa rồi, bảo đảm anh ta sẽ trở về nguyên vẹn”.
Vệ Tử ngạc nhiên: “Ai?”.
“Chính là người mà cô nhìn thấy tối qua, anh ấy nói thấy rất hợp với cô, sẵn lòng giúp cô đạt được mong muốn.” Cao Đình Đình chậm rãi giải thích: “Nói là bảo đảm trở về nguyên vẹn, nghĩa là Nhiệm Nam Hoa không bị tổn thất bất cứ thứ gì, bao gồm danh dự, tiền bạc và địa vị”.
“Làm sao anh ta có thể lợi hại đến thế?” Vệ Tử hơi nghi ngờ, dạo này xảy ra nhiều chuyện đen đủi quá khiến cô hầu như không còn tin có sự tồn tại của cái gọi là “may mắn” nữa.
Cao Đình Đình cười ha ha: “Anh ấy là người có thân phận rất đặc biệt, cụ thể thế nào tôi cũng không rõ lắm, nhưng tôi biết anh ấy có quyền lực rất lớn”. Cao Đình Đình bổ sung thêm: “Chị Ngụy mà cô gặp hôm đó là trợ lý của anh ấy, cô biết chị ấy là người thế nào không?”.
Vệ Tử lắc lắc đầu, nghe Cao Đình Đình nói tiếp: “Chính là con gái út của cụ Ngụy - người được tổ chức lễ truy điệu hôm nay mà báo chí đưa tin ấy”.
Vệ Tử hơi ngạc nhiên, thế giới này quả thực nhỏ bé thật đấy? Cô loanh quanh thế nào lại tình cờ gặp cô của Ngụy Hoa Tịnh. Nghĩ đến đây, Vệ Tử nghi ngờ: “Ngày hôm sau diễn ra lễ truy điệu của bố, thế mà tối hôm trước cô ấy còn đưa ông chủ đi chơi?”. Đến một người đơn giản như Vệ Tử cũng cảm thấy làm như vậy là không ổn lắm.
“Tôi không rõ lắm, tôi nghĩ là vì chị ấy khá trung thành!” Cao Đình Đình nói tiếp: “Chị Ngụy có hai bằng thạc sĩ, con người cũng rất tài giỏi, tóm lại trợ lý đều là người như thế, đủ để chứng minh ông chủ có thân phận địa vị thế nào”.
“Tại sao anh ta muốn giúp tôi? Không đúng, anh ta không phải đang giúp tôi, Nhiệm Nam Hoa và Ngụy Hoa Tịnh là họ hàng, có nghĩa là cũng có họ hàng với chị Ngụy, lẽ nào chị Ngụy không thể yêu cầu anh ta giúp đỡ?” Vệ Tử thử lý giải về mối quan hệ phức tạp này.
Cao Đình Đình hơi sững sờ: “Tôi cũng không biết, song anh ấy nói với tôi như thế đấy. Còn về chị Ngụy, tôi nghĩ có thể là vì chị ấy và Nhiệm Nam Hoa cũng không có quan hệ huyết thống gì. Chỉ có điều anh ấy giúp cô là có điều kiện!”.
Về điểm này Vệ Tử đã có sự chuẩn bị tâm lý từ trước, trên đời này làm gì có ai giúp không ai cái gì, vì vậy cô liền hỏi: “Điều kiện gì?”.
Cao Đình Đình cười ha ha: “Tôi không nói cô cũng biết rồi, anh ấy thích cô!”.
Vệ Tử ớn lạnh, cảm giác mình như vừa đạp trúng mìn, cô giận dữ nói: “Cô đang lấy tôi ra làm trò đùa sao?”. Cứ cho là thế, cũng không nên chọn thời điểm này chứ, không thấy tóc của cô sắp bạc trắng đến nơi rồi sao?
“Tôi không đùa đâu”, Cao Đình Đình nghiêm mặt nói: “Nói thực tôi cũng không nghĩ anh ấy sẽ nói ra điều đó. Cô cần hiểu rằng, bên cạnh anh ấy tuyệt nhiên không thiếu phụ nữ. Quan lớn quan bé ở khắp nơi đều tranh nhau giới thiệu con gái cho anh ấy, ồn ào giống như chọn phi tần vậy, cho nên xuất hiện ở bên cạnh anh ấy chí ít cũng là con gái của quan chức từ cấp thành phố trở lên”.
Vệ Tử ngây người ra nói: “Bố tôi làm cao nhất cũng chỉ là trưởng phòng, hơn nữa đã ly hôn với mẹ tôi, bây giờ không có bất cứ quan hệ gì với hai mẹ con tôi nữa”.
Cao Đình Đình hơi sốt ruột: “Cho nên mới nói là hơi bất ngờ, song cô cũng không cần quá để ý, chủ yếu vẫn là anh ấy thích cô rồi, đây là điểm có ưu thế nhất”.
Vệ Tử tiếp tục bị trúng mìn, càng lo lắng hơn, song câu chuyện của Cao Đình Đình vẫn chưa dừng: “Thông thường khi anh ấy quen những cô gái này, chị Ngụy sẽ dẫn họ đi chơi mạt chược, thông qua chơi bạc hiểu được tính cách con người, chỉ sau mấy ván, về cơ bản có thể hiểu được một số đặc điểm của con người các cô gái, như: Thái độ đối với tiền bạc và danh dự, có sâu sắc không, có dũng cảm không, tham hay không tham...”.
Vệ Tử không biết nói gì, đành phải tỏ ra nghi ngờ: “Thế cô...”. Vai diễn của Cao Đình Đình ở đây dường như hơi kỳ lạ.
“Quan hệ giữa tôi và chị Ngụy rất tốt, những điều đó là chị ấy nói cho tôi, hoàn toàn chính xác!” Cao Đình Đình thề thốt cam đoan.
Vệ Tử vẫn đang muốn chất vấn thêm, thì tiếng chuông điện thoại trong tay cô kêu lên inh ỏi, nhìn số điện thoại hiện trên màn hình, Vệ Tử nói với Cao Đình Đình với giọng hơi vui mừng: “Chuyện đó để lát nữa nói đi, tôi nghe điện thoại đã!”.
“Anh không sao chứ!” Vệ Tử nghe thấy giọng nói của mình dường như hơi run rẩy, người gọi đến là Nhiệm Nam Hoa, điều này ít nhất chứng tỏ rằng anh ta khôn