Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.
đại học tốt. Đương nhiên người làm cha mẹ đều như vậy, về điểm này tôi có thể hiểu được. Hôm nay ba ôm cái hộp với hai trái hạch đào mà Chung Nguyên cho, hùng dũng oai vệ đi qua nhà chú Trương Tam, tôi thiệt sợ ba sẽ kích động mà nói là con rể tặng, loại chuyện như vậy ba tôi nhất định làm được ><
Ba đi rồi, anh Trương Húc cạnh nhà, cùng tuổi nhưng hơn tôi vài tháng, qua tìm tôi nói chuyện hàn huyên. Tôi và anh ấy rất có duyên phận, từ tiểu học tới trung học đều cùng lớp, anh ấy là lớp trưởng,tôi là ủy viên học tập, tới lúc trung học tôi học tập không tốt lắm nên không làm ủy viên học tập nữa, nhưng anh ấy vẫn được làm lớp trưởng.
Có điều sau này tôi và anh ấy xảy ra một số chuyện khá ngại ngùng, cho nên không còn thân thiết như trước nữa. Hôm nay anh ấy qua tìm, chúng tôi đứng mãi cũng không biết nói gì, anh ấy cũng nhanh chóng rời đi.
Anh Trương Húc đi rồi, Chung Nguyên nhìn theo bóng anh ấy, thâm ý sâu xa hỏi tôi: “Thanh mai trúc mã?“
Đúng là tôi và anh Trương Húc có thể xem là thanh mai trúc mã, tốt xấu gì từ nhỏ đã lớn lên đi học cùng nhau, cũng có một đoạn giao tình, tuy không phải là tình yêu khắc cốt ghi tâm gì, nhưng cảm tình cách mạng nói chung là cũng có. Lúc học trung học tôi bắt đầu dậy thì, nội tiết tố phân bố tràn đầy, thế là chẳng biết thế nào nhìn thấy anh Trương Húc rất đẹp trai. Sau đó nghĩ lại, khi đó có lẽ cái mà tôi mong muốn không phải một người, mà là một đoạn tình cảm.
Sự tình sau đó phát triển không hay ho lắm, vốn dĩ tôi và anh ấy hai đứa trẻ vô tư tình chàng ý thiếp, lúc nào cũng muốn ở cạnh nhau. Nhưng anh ấy có một thế lực uy hiếp rất đáng sợ, mẹ của Trương Húc. Mẹ anh ấy nói còn có uy hơn lời nói của thầy giáo, nhớ ngày đó trong trường học, khi hai chúng tôi đang nhen nhóm ngọn lửa mờ ám thì thầy giáo cũng có khuyên bảo, nói một đống đạo lý tùm lum tà la gì đó, anh ấy hoàn toàn chẳng bỏ vào tai. Đáng tiếc thay, về tới nhà bị mẹ giáo huấn cho một trận, anh chàng liền trở thành rùa rút đầu. Lúc đó tôi chỉ là một cô gái bé nhỏ đem hạt đậu tình đi gieo mà không kịp nở, còn có thể nói gì nữa đây.
Thôi thì ráng chịu đựng, kiên nhẫn tới lúc đi học đại học để có thể giải thoát … Đây là nguyên văn lời nói của anh Trương Húc. Tôi được nghe mấy lời này, trong lòng còn mơ mộng, sau khi thi đại học anh ấy sẽ thổ lộ cùng tôi, lãng mạn biết bao nhiêu. Tiếc thay buổi tối sau khi thi xong, tôi lại chờ được câu này:
“Mẹ anh không cho hai chúng ta gặp nhau, mẹ nói hai chúng ta đi hai nơi khác nhau”.
Coi như là từ chối đi. Mấy ngày sau tôi mới nghe được câu chuyện do ba kể lại từ chú Trương Tam, ý tứ đại khái như là mẹ Trương Húc chê tôi thành tích kém, không cùng cấp bậc với con bà ấy, bà ấy hi vọng con dâu phải là cô gái xứng đôi với con trai, cũng học cao tài giỏi gì gì.
Chung Nguyên trầm tư trong chốc lát, đáp: “Trước kia anh có thích một chị, ba chị ấy và ba anh là bạn thân, cũng coi như là thanh mai trúc mã.”
Tôi gật gật đầu: “Sau này?”
Chung Nguyên thở dài: “Từ khi chị ấy đánh anh gãy xương, anh lập tức không còn tơ tưởng gì nữa.”
Tôi: “…”
Toi lau mồ hôi, đồng tình vỗ vỗ vai hắn, trong lòng lại thích thú, haha, Chung Nguyên cũng có lúc bị người khác ăn hiếp? Ông trời quả nhiên không có mù.
Chung Nguyên đột nhiên giương mắt cười như không cười nhìn tôi: “Thật ra em đang rất khoái trá đúng không?”
Tôi cuống quýt xua tay: “Làm sao thế được, ta giống người không trượng nghĩa vậy sao? Nếu không thoải mái ta cũng không nhắc lại, nói chuyện vui đi, ví dụ như mối tình đầu là lúc nào? Mùa xuân thứ hai ở đâu? Ba bốn năm sáu bảy ra sao?”
Chung Nguyên bất đắc dĩ cười cười: “Anh có trái tim bự vậy à?”
“Đương nhiên là có … A không, ý ta là, ngươi … ngươi có vẻ mị dân, ha ha ha ha …”
“Phải không?” Chung Nguyên nhướn mày, nhìn tôi, ý cười càng sâu: “Nhưng mà anh hình như không có mối tình đầu.”
Tôi nuốt nuốt nước miếng, không tin hỏi: “Không, không có?”
Chung Nguyên: “Không có, giống em thôi.”
Cái tên tai họa nhất thế gian này lại chưa nói chuyện yêu đương? Thế giới thật là huyền bí …
Chung Nguyên ở nhà tôi mấy ngày, chả thấy hắn có động tĩnh gì là đi ngắm cảnh, tôi cảm thấy kì liền hỏi hắn, kết quả hắn trả lời: “Mấy hôm rồi nghỉ ngơi, vừa hay, ngay mai em đi theo anh xem mặt trời mọc đi.”
Đúng là tự mua việc vào thân mà, tôi chỉ có thể thầm tự trách.
Sáng sớm hôm sau Chung Nguyên đập cửa phòng tôi rầm rầm, tôi trợn mắt nhìn đồng hồ, mới 4h, thế là tôi không thèm để ý, tiếp tục ngủ.
Ai ngờ thằng cha này đứng ngoài cửa hô: “Nếu em không dậy thì anh vào đấy, để anh giúp em thức nhá.”
Tôi vò vò mái tóc ngắn củn, bất đắc dĩ khóc thét: “Đừng vào, ta không có mặc đồ.”
Mấy bữa nay trời nóng, buổi tối lúc đi ngủ tôi cởi hết ra mới cảm thấy thoải mái. Lúc này đầu tôi ong ong, cầm quần áo mặc lung tung, u oán đi ra mở cửa.
Chung Nguyên đứng ở cửa, ánh mắt là lạ, có chút đăm chiêu.
Tôi hươ hươ tay trước mặt hắn: “Nghĩ gì đấy?”
Trên mặt Chung Nguyên thoáng sắc h