Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342343
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.
mặt. Ai ngờ, Trang Xung xúc động khi gặp thần tượng, bỏ mặc cô đi trả sách giúp Ứng Hàn Thời, khiến cô chết gí ở trong này, không thể ra ngoài. Cẩn Tri đứng yên sau cánh cửa. Mặc dù hai người không chính thức chạm mặt nhưng cô vẫn cảm thấy bầu không khí có chút xao động.
Ở phòng ngoài, ánh mắt Ứng Hàn Thời lướt qua dãy giá sách, mấy bức tranh treo trên tường, cuối cùng dừng lại ở cánh cửa thông với gian trong. Anh hơi đỏ mặt, lập tức đưa mắt đi chỗ khác theo phản xạ. Vài giây sau, anh chầm chậm đi về phía cửa phòng chứa đồ.
Cẩn Tri giật mình khi nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần. Lần này thì xong rồi, cô vốn quang minh chính đại, bây giờ vô duyên vô cớ rơi vào tình huống há miệng mắc quai.
Trong đầu chợt nảy ra ý định, cô liền đi đến bên sofa, nằm thẳng xuống rồi lấy một quyển sách che mặt, giả vờ đang ngủ say.
Sở dĩ Cẩn Tri làm vậy là bởi vì cô cho rằng, với tính cách hay xấu hổ và lịch sự của Ứng Hàn Thời, chắc anh sẽ không động đến quyển sách trên mặt cô mà lặng lẽ đi vào rồi lại ra ngoài.
Nghe thấy tiếng mở cửa, cô lập tức nằm bất động. Cả đời chưa bao giờ làm chuyện giấu giấu giếm giếm kiểu này nên hai má cô bất giác nóng ran.
Ứng Hàn Thời đi đến, dừng lại bên sofa. Cẩn Tri đếm nhẩm: Một, hai, ba... Chắc anh đi rồi chứ?
Đúng lúc này, quyển sách trên mặt cô từ từ bị nhấc lên. Trong đầu Cẩn Tri vụt qua ý nghĩ: Không ngờ anh lại làm chuyện này.
Căn phòng bật đèn sáng trưng, cô không thể tiếp tục giả vờ nên mở mắt. Đập vào mắt cô đầu tiên là gương mặt của Ứng Hàn Thời, đang nhìn cô đăm đăm.
“Cẩn Tri!” Anh cất giọng nhẹ nhàng: “Nếu có chuyện muốn gặp thì em cứ gọi điện thẳng cho tôi chứ không cần bảo người của em khóa thẻ của tôi.”
Cẩn Tri đỏ mặt, ngồi dậy: “Đó là ý của anh ta. Còn nữa, anh ta không phải là người của tôi.”
Ứng Hàn Thời mỉm cười: “Ừ.”
Đúng lúc này, gian ngoài vang lên tiếng bước chân. Ứng Hàn Thời quay người: “Chúng ta ra ngoài thôi!” Cẩn Tri liền đứng dậy, cùng anh đi khỏi gian chứa đồ.
Trang Xung sửng sốt khi nhìn thấy họ. Tuy nhiên, anh ta không thắc mắc mà đưa tấm thẻ và biên nhận trả sách cho Ứng Hàn Thời: “Thủ tục xong rồi.”
Ứng Hàn Thời mỉm cười: “Cám ơn cậu.”
Lúc anh nhận lấy, Cẩn Tri liếc thấy tên mấy quyển sách in trên tờ giấy: “Tuyển chọn 1000 truyện cười đặc sắc”, “Cười vỡ bụng không cần đền mạng”, “Mười vạn truyện cười lạnh”, “Tinh hoa dã sử các thời kỳ”, “Dã sử cũng điên cuồng”.
Cô còn đang trố mắt, Ứng Hàn Thời đột nhiên lên tiếng: “Tiêu Khung Diễn làm bánh ga tô cho em, để trên xe của tôi.”
Cẩn Tri nhoẻn miệng: “Tôi cũng có đồ gửi cho anh ấy.” Cô cầm mấy cái đĩa VCD hồi nãy để trên bàn làm việc: “Tôi tiễn anh xuống dưới.”
Hai người cùng đi tới cửa ra vào. Ứng Hàn Thời dừng bước, gật đầu chào Trang Xung. Trang Xung liền vẫy tay với anh.
Khi hai người khuất dạng, Trang Xung lặng lẽ ngồi xuống. Trong đầu anh ta chỉ có một thắc mắc: Bà chị này thân thiết với anh cao thủ từ lúc nào thế?
Bãi đỗ xe của thư viện nằm cạnh vườn hoa nhỏ. Cẩn Tri và Ứng Hàn Thời thong thả đi qua bên đó. Trong lòng cô có một cảm giác lạ lùng. Biết rõ anh là người ngoài hành tinh, vậy mà cô vẫn sánh bước bên anh giữa thanh thiên bạch nhật như hai người bạn bình thường.
“Anh mượn sách cho Tiêu Khung Diễn đọc đấy à?” Cẩn Tri hỏi.
Ứng Hàn Thời đáp: “Không, là tôi đọc.”
“Anh nói nghiêm túc đấy chứ?”
“Tất nhiên nghiêm túc rồi, tôi thích đọc mấy thứ thú vị.” Anh đáp.
Cẩn Tri không thể tưởng tượng ra hình ảnh người đàn ông này cầm cuốn “Mười vạn chuyện cười lạnh”, vừa đọc vừa cười sặc sụa.
“Anh...có cảm thấy buồn cười không?”
“Có.” Ứng Hàn Thời gật đầu: “Sách của người Trái đất khá là hài hước.”
Cẩn Tri “ừ” một tiếng, miệng tủm tỉm. Hai người đi đến bên ô tô, Ứng Hàn Thời lấy hộp bánh ga tô từ ghế lái phụ đưa cho cô.
Cẩn Tri mở ra xem. Bên trong là một chiếc bánh Moka rất đẹp, trên đỉnh vẽ hoa văn trừu tượng bằng chocolate. Cô nói: “Nhờ anh chuyển lời cám ơn của tôi đến anh ấy. Còn đây là đĩa tập Aerobic mà anh ấy cần.”
Ứng Hàn Thời không hề ngạc nhiên, bỏ mấy cái đĩa vào trong xe. Hai người nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Một lúc sau, Cẩn Tri ngập ngừng mở miệng: “Vậy... tôi đi trước đây.”
“Cẩn Tri!” Anh gọi tên cô.
Cô im lặng chờ anh nói tiếp.
Ứng Hàn Thời mỉm cười: “Tôi phải rời khỏi thành phố Giang một thời gian.”
“Vâng.”
“Chuyện xảy ra ở thư viện coi như đã kết thúc, em sẽ không gặp phiền phức gì nữa. Nhưng nếu xảy ra vấn đề, em có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ về ngay.”
Cẩn Tri cảm thấy ấm áp trong lòng: “Chắc không có chuyện gì đâu.”
Ứng Hàn Thời đắn đo vài giây rồi lên tiếng: “Có cần tôi làm một người máy để bảo vệ em không?”
Cẩn Tri: “... Tôi nghĩ không cần đâu.”
***
Dõi theo Ứng Hàn Thời cho tới khi ô tô của anh khuất dạng, Cẩn Tri mới xách hộp bánh quay về văn phòng. Cô vừa lên đến nơi, Nhiễm Dư liền xông ra với đôi mắt sáng rực. Cẩn Tri than thầm một tiếng, bị bạn túm lấy cánh tay, thái độ như chuẩn bị “ép cung”: “Cẩn Tri, anh chàng đẹp trai đi Porsche là ai thế?”