XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Láng Giềng Của Ánh Trăng

Người Láng Giềng Của Ánh Trăng

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342342

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2342 lượt.

r>Nhìn thấy hộp bánh trong tay bạn, cô cất cao giọng: “Còn mang cả đồ ăn cho cậu nữa. Mau khai thật đi, cậu câu được con rùa vàng này từ lúc nào vậy?”
Cẩn Tri đã hứa sẽ giữ bí mật cho Ứng Hàn Thời nên không nhiều lời. Cô ngồi xuống ghế, từ tốn mở miệng: “Cậu đừng nói linh tinh, bọn mình chỉ là bạn bè bình thường thôi.”
Nhiễm Dư: “Nhưng...”
“Không có nhưng nhị gì cả.” Cẩn Tri mỉm cười: “Cậu mau về vị trí đi, công việc còn chất đầy ra kia kìa.”
Cẩn Tri quyết tâm giữ kín như bưng, Nhiễm Dư cũng hết cách. Cuối cùng, Cẩn Tri chia cho bạn nửa miếng bánh ga tô, cô mới thôi không truy vấn nữa.
Sau khi hai người ăn xong, Nhiễm Dư gặm cái thìa nhỏ: “Cẩn Tri à, gặp được người đàn ông có điều kiện tốt thì cậu đừng nên bỏ qua.”
Cẩn Tri bình thản đáp: “Mình và anh ấy không có khả năng đó.”
“Tại sao?”
“Bởi vì...” Cẩn Tri ngập ngừng. Bởi vì anh ấy... là người ngoài hành tinh.
Trong lúc Cẩn Tri ngơ ngẩn, Nhiễm Dư chợt nhớ tới một chuyện. Cô liền cầm gói chuyển phát nhanh đưa cho bạn: “Thà cậu yêu anh chàng đẹp trai nhà giàu đó, mình cũng không muốn cậu dính dáng đến loại đàn ông nghèo rớt mùng tơi. Anh chàng ở vùng núi xa xôi lại gửi đồ cho cậu đây này. Mình thật sự muốn ném quách nó đi cho xong.”
Cẩn Tri mỉm cười khi nghe bạn cằn nhằn. Cô lập tức nhận lấy gói đồ. Nhiễm Dư tiếp tục lẩm bẩm: “Cậu thử nói xem, một sinh viên tốt nghiệp trường đại học Giang với thành tích xuất sắc như anh ta sao lại tình nguyện đi dạy học ở miền Tây chứ? Tình nguyện cũng chẳng sao, nhưng cứ vài ba ngày lại viết thư cho cậu, rõ ràng yêu thầm cậu còn gì? Cẩn Tri, mình phải nhắc nhở cậu. Cậu tham gia tổ chức từ thiện, quyên tiền và gửi quà cho bọn trẻ thì không có vấn đề gì, nhưng đừng có nổi hứng, bỏ đi theo anh chàng Nhiếp Sơ Hồng đó lên núi làm cô giáo nghèo đấy nhé!”
Cẩn Tri vừa mở gói đồ vừa nghiêm giọng: “Nhiễm Dư, cậu nói linh tinh gì thế?”
Nhiễm Dư bĩu môi, nhưng cũng ngậm miệng.
Cẩn Tri lấy ra một bức tranh nhỏ. Bức tranh không phải được vẽ bằng bút màu, mà được dán bằng những cánh hoa khô đủ loại sắc màu rực rỡ. Bên dưới có dòng chữ nguệch ngoạc: “Chị Cẩn Tri, em chúc chị mạnh khỏe, công việc thuận lợi.”
Cẩn Tri không nhịn được cười. Mấy năm trước, qua mạng Internet, cô tham gia một tổ chức từ thiện nhỏ do những thầy giáo tình nguyện trẻ như Nhiếp Sơ Hồng thành lập. Kể từ lúc bấy giờ, cô đã làm một số việc cho trẻ em ở miền Tây, nhưng cũng chỉ là việc bình thường chứ không phải “cắm rễ” ở nơi đó như Nhiếp Sơ Hồng.
Dần dần, cô và Nhiếp Sơ Hồng trở nên thân quen. Anh cũng thường viết thư cho cô. Tuy nhiên, hai người chưa một lần gặp mặt. Vì thế, điều Nhiễm Dư lo lắng chỉ là lo bò trắng răng mà thôi.
Cẩn Tri tiếp tục kiểm tra gói đồ. Bên dưới bức tranh là tập thành tích học tập của bọn trẻ. Nhìn những hàng chữ viết đáng yêu đó, cô không nhịn được cười.
Dưới cùng là một phong thư. Cẩn Tri lôi ra xem, trên phong bì xuất hiện nét chữ khỏe khoắn: “Người nhận: Cẩn Tri
Người gửi: Nhiếp Sơ Hồng”






Vô Cùng Nhớ Anh
“Cẩn Tri! Thấy chữ như gặp người. Cây cỏ trên núi Y Lam lại một màu xanh mướt, bầu trời cũng đặc biệt trong xanh. Hằng ngày, tôi đều dẫn bọn trẻ xuống chân núi hái hoa dại và cả bồ công anh, đem phơi khô làm trà hoa hoặc dán thành bức tranh. Việc làm này dường như khiến vẻ đẹp của mùa xuân mãi mãi được lưu giữ.
Đẹp nhất là hình ảnh hoa cải và hoa đỗ quyên phủ khắp núi rừng. Không biết em đã từng được ngắm cảnh đẹp này ở nơi khác hay chưa? Màu đỏ như ngọn lửa hừng hực của đỗ quyên và màu vàng ấm áp của hoa cải đan xen, tôn nhau lên, phảng phất có thể nhấn chìm cả thế giới.
Có điều, bọn trẻ ở đây đã quen thuộc với cảnh đẹp này nên chỉ một mình tôi hay thơ thẩn ở nơi đó. Dù bị chấn động trước vẻ đẹp của thiên nhiên, tôi cũng chỉ có thể một mình thưởng thức, vì dẫu sao, đây cũng là vùng núi xa xôi chẳng xuất hiện khách vãng lai.
Bởi vì ở Vân Nam có động đất nên chỗ chúng tôi cũng bị ảnh hưởng, mấy hôm nay thường xuyên bị cúp điện. Vào thời khắc này, tôi đang thắp nến để viết thư cho em. Bên ngoài cửa sổ là núi non vô cùng vô tận nhưng cũng có phong vị riêng. Em từng phát biểu trên diễn đàn: “Một khi đã lựa chọn sự nghiệp này, mong các anh các chị hãy thể nghiệm vẻ đẹp của nó từng giây từng phút”. Các giáo viên tình nguyện chúng tôi đều nỗ lực trải nghiệm.
Thật ra, Cẩn Tri cũng có cảm giác tương tự về Nhiếp Sơ Hồng. Từ cách hành văn, có thể thấy anh là người đàn ông có chút văn chương và ướt át. Tuy nhiên, cô nói: “Mình chẳng quan tâm đến vẻ bề ngoài của anh ấy, lẽ nào không thể kết bạn với người đàn ông bốn mắt gầy gò hay sao?”
Nhiễm Dư thở phào: “Thế thì tốt. Mình nghĩ chắc anh ta cũng chẳng lọt mắt cậu.
Cẩn Tri mỉm cười, thu dọn gói đồ. Về chuyến đi núi Y Lam, chắc chắn Nhiễm Dư không đi nên cô khỏi cần hỏi bạn.
“Tôi cũng muốn đi!” Một giọng đàn ông từ sau lưng họ vang lên.
Cẩn Tri và Nhiễm Dư đều quay đầu, đồng thời hỏi Trang Xung: “Tại sao?”
Trang Xung nói rành rọt từng từ một