Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Láng Giềng Của Ánh Trăng

Người Láng Giềng Của Ánh Trăng

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2354 lượt.

rất lễ phép, cho tôi tiền, nhờ tôi dẫn lên núi. Cô đợi ngày kia có được không?”
Cẩn Tri gật đầu. Thím Tôn có mối kiếm được tiền, đương nhiên cô không ngăn cản. Chỉ có điều, không ngờ cũng có người đến nơi hẻo lánh này, ngày mai phải bảo Nhiếp Sơ Hồng đổi sang hôm khác.
Thím Tôn vẫn nhớ rõ cảnh tượng gặp chàng trai trẻ hồi chiều ở trên sườn núi. Cậu ta có dáng vẻ nho nhã, tuấn tú nhưng lại chắp hai tay sau lưng như ông già. Lúc đi qua, thím vô thức liếc một cái.
Chàng trai trẻ nở nụ cười nhã nhặn: “Chào thím!”
Thím Tôn giật mình, vội gật đầu: “Chào cậu.”
Chàng trai dõi mắt về phía dãy núi cao: “Xin hỏi, trên núi có người sinh sống không?”
“Trước đây có nhà tranh của thợ săn, bây giờ bỏ hoang rồi. Cậu cũng muốn đi ngắm hoa à? Đường khó đi lắm, cậu phải tìm người dẫn mới được.”
Chàng trai lại nhìn thím: “Cám ơn thím đã nhắc nhở. Có thể phiền thím đưa tôi đi không?”
Thím Tôn vừa chuẩn bị rời nhà, Tiểu Kiệt đang cắm cúi ăn cơm đột nhiên hét lớn: “Em biết đường lên núi, để em đưa chị đi!”
Cẩn Tri mỉm cười xoa đầu thằng bé. Thím Tôn lập tức trách mắng cháu nội: “Thằng nhỏ này, mày mà dám tự mình lên núi, bà sẽ đánh gãy chân mày!”
Tiểu Kiệt cúi đầu. Cẩn Tri thì thầm với nó: “Không sao, ngày mai chị có thể làm việc khác, để ngày kia đi cũng được.”
Sau khi thím Tôn ra khỏi nhà, Cẩn Tri chẳng mấy chốc lên giường đi ngủ. Tiểu Kiệt ngủ ở phòng bà nội. Nửa đêm, nó bò dậy, rón rén trèo qua cửa sổ, đi lên núi.
Suy nghĩ của đứa trẻ bảy, tám tuổi hết sức đơn giản. Nó nghĩ: Rõ ràng mình có thể tìm thấy rừng hoa, tại sao bà nội không cho mình đi? Mình chẳng sợ ma quỷ, bởi vì thầy Cố từng nói, trên đời này làm gì có ma.
Nó nghĩ: Chỉ cần mình tìm được rừng hoa, hái một bông về cho chị Cẩn Tri, mọi người sẽ tin lời mình. Vậy là ngày mai, mình có thể dẫn chị ấy và thầy Nhiếp đi. Thầy Nhiếp nói, làm đàn ông nhất định phải dũng cảm.
Nửa đêm, khu vực rừng núi càng tĩnh lặng và lạnh lẽo. Trẻ con nông thôn đã quen với đường núi nên dù trời tối vẫn đi như trên đồng bằng. Mặc dù vậy, đi bộ ba bốn tiếng đồng hồ vẫn chưa đến nơi, trong khi xung quanh dường như ngày càng tối đen nên Tiểu Kiệt cũng cảm thấy hơi sợ hãi. Nó vừa đi vừa hát ngâm nga.
Cuối cùng cũng đến lưng chừng núi, Tiểu Kiệt vừa mệt vừa buồn ngủ, nhưng phía trước chẳng phải là rừng hoa đỗ quyên hay sao?
Nó mừng rỡ chạy vội đến. Ai ngờ mới được hai bước, nó đột nhiên nhìn thấy hai người đàn ông đứng dưới gốc cây to gần đó.
Tưởng mình bị hoa mắt, Tiểu Kiệt giơ tay dụi lấy dụi để. Hai người đàn ông liếc nhìn nhau rồi đi về phía thằng bé. Tiểu Kiệt sợ đến mức đôi chân mềm nhũn, muốn chạy nhưng không thể nhúc nhích, mà chỉ trợn mắt nhìn họ tiến lại gần, xách nó lên.






Hướng Đi Của Cô Ấy
Buổi đêm, Cẩn Tri ngủ chập chà chập chờn. Vào một khoảnh khắc nào đó, cô đột nhiên giật mình tỉnh giấc, phát hiện trời đã sáng.
“Tiểu Kiệt!” Cẩn Tri gọi lớn tiếng. Ngôi nhà im phăng phắc, chẳng thấy bóng dáng nhỏ bé quen thuộc đâu cả.
Cô liền xuống giường đi sang phòng bên cạnh. Căn phòng sáng trưng, có thể nhìn rõ những hạt bụi nhỏ li ti bay trong ánh nắng. Tiểu Kiệt không ở nhà, cặp sách vẫn còn treo sau thành ghế.
Cẩn Tri lập tức quay người chạy ra ngoài.
Nói xong, cô chẳng thèm để ý đến sắc mặt của Cố Tế Sinh, lập tức rời đi, mặc cho đối phương sững sờ tại chỗ. Nhiếp Sơ Hồng đi vòng qua chỗ anh ta, buông một câu: “Tôi tin tưởng vào phán đoán của cô ấy.”
Cố Tế Sinh ngượng ngùng dõi mắt về phía hai người, cuối cùng cũng đi theo họ. Cẩn Tri sang phòng của Nhiếp Sơ Hồng tìm Trang Xung. Anh ta đang ngồi ở đầu giường nghịch điện thoại, sắc mặt lộ vẻ hưng phấn khi nhìn thấy cô: “Bây giờ lên núi luôn à?”
Cẩn Tri gật rồi lắc đầu: “Chúng ta đi cứu người. Tiểu Kiệt mất tích rồi.”
Trang Xung liền nhét đồ vứt đầy trên giường vào chiếc ba lô dã ngoại, gồm cuộn dây, băng y tế, la bàn, đèn pin, con dao và cả... chiếc nỏ. Quen biết anh ta lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Cẩn Tri cảm thấy, có lẽ anh ta cũng không phải vô dụng.
Lúc hai người rời phòng, Nhiếp Sơ Hồng và Cố Tế Sinh đang chờ sẵn ở bên ngoài. Một điều bất ngờ là Cố Tế Sinh đã thay sang bộ đồ thể thao màu đen. Anh ta còn đeo một khẩu súng trông rất thô sơ, có vẻ là súng tự tạo. Nhiếp Sơ Hồng đứng cạnh, trên tay cầm cây gậy bóng chày duy nhất của trường học. Anh vừa nhét cây gậy vào ba lô vừa lên tiếng: “Tôi đã nhờ dân làng trông nom bọn trẻ rồi. Bên công an cũng phải mất một khoảng thời gian mới tới nơi, chúng ta lên núi trước.”
Cẩn Tri và Trang Xung gật đầu. Nhiếp Sơ Hồng nhìn cô chăm chú: “Lát nữa chẳng biết chúng ta sẽ gặp nguy hiểm gì. Em hãy theo sát tôi, đừng đi lung tung.”
Cẩn Tri đáp khẽ: “Vâng.”
Bốn người xuất phát, tiến về phía ngọn núi sừng sững nằm ở phía sau trường học. Bây giờ là buổi sáng, ánh nắng vàng ấm áp xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống khu rừng. Cố Tế Sinh biết đường nên dẫn đầu, tiếp theo là Nhiếp Sơ Hồng, Cẩn Tri, Trang Xung đi cuối cùng.
Khu vực rừng núi đi lại k