Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Kỷ Viện Viện
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341637
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.
ng rửa mặt, thay quần áo.
Anh chàng hiến binh kia vẫn xách vali giúp tôi. Anh ta tiễn tôi ra tận ga.
Trên đường ra ga tôi hỏi anh: “Hiến binh Pháp còn phụ trách tiếp đón, đưa tiễn người nước ngoài nữa hay sao?”
“Chúng tôi làm việc ở nhà ga, có trách nhiệm đảm bảo an toàn cho công dân Pháp cũng như người nước ngoài”.
“Phụ trách thêm cả việc tiễn ra ga nữa ư?"
“Cũng không phải vậy. Tôi trực ca đêm, sợ cô ngủ quên mất, lỡ tàu. Đằng nào thì cũng tiện đường về kí túc xá mà.”
“Thật sự rất cảm ơn anh”.
Chúng tôi vào ga, tôi nhìn thấy vài đoàn tàu cao tốc giống hình viên đạn đang dừng ở đó. Anh chàng hiến binh chỉ cho tôi máy soát vé.
Cô soát vé ở đây.
Vé tàu vào một đầu, ra ở đầu bên kia, trên vé đã được dập lỗ.
Anh chàng hiến binh nói với tôi: “Nhân viên trên tàu sẽ soát vé một lần nữa đấy, cô phải để vé ở nơi thuận tiện dễ rút ra nhé”.
Tôi bắt tay anh, trong lòng rất cảm kích người thanh niên nhiệt tình này. Tôi luôn miệng nói cảm ơn.
Anh hỏi: “Cô đi đâu thế?”
“Montpellier. Tôi tới đó học phiên dịch”.
“Chả trách cô vói tiếng Pháp giỏi như vậy. “ Anh cười nói tiếp, “Montpellier là một thành phố đẹp, khí hậu ấm áp, tràn ngập ánh nắng”.
“Anh đã từng tới nơi đó rồi ư?”
“Tôi là người ở đó mà”.
“Ồ. Thế ra anh tới Paris làm việc thôi sao?”
“Thực tập”.
“Đúng rồi, tối qua anh đã nói với tôi”.
Tôi phải lên tàu rồi, tôi cảm ơn anh một lần nữa.
Anh chàng hiến binh động viên tôi: “Cố lên!”.
Khoảng cách bảy trăm dặm, tàu cao tốc lướt nhanh trong gió. Loại tàu này được coi là phương tiện giao thông đường bộ nhanh nhất, an toàn nhất, quả đúng là danh bất hư truyền.
Trên tàu không có nhiều hành khách lắm, có người thì thầm nói chuyện, có người gà gật ngủ. Lần đầu tiên tới Pháp tôi cảm thấy ngỡ ngàng, chỉ nhìn thấy phong cảnh lướt về phía sau. Tàu đi nhanh như những bước ngoặt trong cuộc đời này vậy.
Trình Gia Dương
Tôi và Kiều Phi không kịp gặp nhau, cuối cùng cô ấy đã đi du học ở nước Pháp xa xôi. Mặc dù đã đi được hơn một tháng, nhưng cô vẫn không gửi bất kỳ tin tức nào cho tôi. Tôi phải kiêm nhiệm thêm công việc ở Bộ. Ngoài việc thực hiện nhiệm vụ phiên dịch thường ngày, tôi còn phụ trách đào tạo phiên dịch mới thay đồng nghiệp Diêu Tào. Tôi còn biết được nhiều chuyện hơn về người bạn trên mạng: Tôi khong tin không đăng kí được. Người này luôn có thái độ trầm tĩnh khi cùng tôi phê bình phụ nữ, đích thị là con gái rồi. Cô ấy còn thích viết lách trên mạng nữa, dạo này cô ấy đang bận rộn với việc viết cuốn tiểu thuyết thứ hai.
“Tiểu thuyết đó đề cập tới vấn đề gì vậy?”
“Viết về đôi trai gái có ảo tưởng tình dục với nhau”.
“Có kết quả gì không? Rốt cuộc họ có gặp nhau không?”
Cô gái này thật khiến người ta phải khâm phục, ngưỡng mộ, cô ấy đẹp không chê vào đâu được. Có điều người còn lắm tật xấu như tôi làm sao xứng với cô ấy. Bởi vậy không lâu sau, khi mẹ bảo tôi đem một ít thuốc lá, rượu ngon của Nam Mỹ tới tặng nhà họ Văn để tạ lễ, thì tôi một mực từ chối.
“Hay là mẹ bảo lái xe đưa tới nhà họ, nếu mẹ cảm thấy chưa tương xứng lắm thì tự mình đi đi. Bảo con đi làm gì chứ?” Tôi nói.
Mẹ trừng mắt nhìn tôi.
Gia Minh không có những vấn đề như tôi.
Một mặt anh ấy đã làm cho bố mẹ thấy sự phản kháng dữ dội của mình. Sau lần chiến tranh trước, hai bên đầu không manh động nữa. Gia Minh cũng không còn có những cô bạn gái với lai lịch không rõ ràng, khiến bố mẹ tôi phải quá săm soi vào cuộc sống riêng của anh nữa. Mặt khác, bất luận thế nào thì trong mắt mọi người cuộc sống phong lưu của anh vẫn khiến anh giống một người bình thường hơn tôi.
Tôi biết rõ điều này, do vậy cũng dứt khoát bảo vệ quan điểm để tránh bố mẹ lại phải lo lắng hảo huyền cho mình.
Cứ rãnh rỗi là tôi lại tìm tới những hộp đêm lặng lẽ cảm nhận sự vui thú.
Tôi thích những cô gái trẻ. Họ thường ngồi một mình trong những góc khuất của quán bar, thần sắc không tỉnh táo, không hiểu bản thân họ có vấn đề gì mà phải tới những nơi thế này để mua cái sự say, mua cái thời khắc quân bản thân mình đi như vậy.
Chẳng cần phải nói gì nhiều, cũng chẳng cần phải trao nhau ánh mắt tình tứ, nếu cảm thấy được thì có thể phong lưu một đêm.
Có những cô gái thân thể rất mềm mại, kinh nghiệm tình trường cũng phong phú, trong lúc làm tình có thể tạo ra những thứ không thể tưởng tượng nổi. Thế nhưng càng như vậy, tôi lại càng cảm thấy buồn cười khó hiểu và không thể hòa hợp được. Giống như mình đang xem biểu diễn người đẹp khoe sắc vậy.
Sau một đêm có người thì đòi tiền tôi, cũng có người thì biến mất vào sáng hôm sau và để lại tiền cho tôi.
Tôi chẳng áy náy gì trong việc trả cũng như nhận tiền cả. Tiền và tình dục là hai thứ ngang giá nhau.
Cũng có một số người đàn ông tới bắt chuyện khi tôi ngồi uống rượu ở quầy bar.
Tôi lịch sự giải thích rằng mình không phải là gay.
Anh ta nói mình cũng không phải là gay, thậm chí còn có vợ và vợ là người mẫu.
“Tôi không thích”.
“Cứ thử đi, thử đi mới biết đ