Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342957
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2957 lượt.
n lòng trở về với người mình yêu?
Anh đột nhiên cảm thấy mình thật xấu xa hèn hạ!
Xe đột nhiên ngừng lại. Anh nhận điện thoại, giọng nói khàn khàn khó chịu: “Tiểu Lai, anh lập tức về.”
“A Hạo, em đã vẽ một bức tranh đẹ lắm, hôm nay đã gọi người tới treo lên, nhưng mà...” Giọng nói của Tô Lai vui vẻ truyền tới.
“Làm sao?”
“Em thu dọn vài thứ, của Hứa Hoan Nhan.... Em tự chủ trương để công nhân xử lí, A Hạo, anh không trách em chứ?” Tô Lai có chút thận trọng hỏi, đáy lòng dù thấp thỏm, nhưng lại mang theo chút sảng khoái, cả biệt thự, từ trong ra ngoài, cô đã ném sạch sẽ những gì còn dư lại của Hứa Hoan Nhan, cô thậm chí còn xịt hơn nửa chai nước hoa, cho đến khi xác định không còn bất cứ mìu vị gì của cô ta để lại.
“Bỏ thì bỏ thôi...” Hô hấp của anh hơi ngưng trệ, thậm chí còn nhói đau một cái, ngôi nhà đó, từ nay về sau, hoàn toàn không còn liên quan gì tới cô, vừa đúng... Anh thở một hơi thật dài, nếu anh đã lựa chọn như vậy, nhất định phải có trách nhiệm với những gì mình quyết định, nhớ cô,c òn có ý nghĩa gì?
Anh không thể lại đuổi Tô Lai đi, phục hôn với cô!
Phục hôn? Ý niệm này vừa nhảy ra, lại khiến anh bị hù dọa, một tay tháo lỏng cà vạt, đè lên cửa sổ xe, Thân Tống Hạo, chẳng lẽ ngươi muốn biến thành một kẻ khốn kiếp từ đầu tới cuối sao!
Trở về biệt thự, ngừng xe, đi vào phòng khách, chị Tần đang cầm một bọc lớn đi ra, nhìn anh lại tỏ vẻ hơi bất mãn, mím mím môi muốn nói gì, trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân khiến chị không dám nói gì rời khỏi phòng khách.
Tô Lai, cô ta còn chưa gả vào! Thiếu phu nhân cũng vừa mới kí tên không bao lâu? Lão gia và phu nhân còn chưa biết thiếu gia li hôn, cô ta lại phách lối đem vứt hết đồ đạc của thiếu phu nhân, càng quá đáng hơn cô ta lại đem quần áo của thiếu phu nhân chưa từng mặc qua kể cả quần áo lót cho mấy công nhân đầu đầy bụi đất!
Dù thiếu gia không thích thiếp phu nhân cũng sẽ không dung túng chuyện như vậy đi! Đây thực sự là sỉ nhục người!
Hai mắt cô ửng đỏ, cố nén không khóc: “Em ở đây không ai coi ra gì, người giúp việc cũng coi thường, em sao lại phải khổ như vậy, bị người ta mắng là tu hú chiếm tổ chim khách?”
Nhìn cô khóc uất ức vô cùng, Thân Tống Hạo có chút áy náy, là anh tìm Tô Lai trở về, anh cam kết cưới cô, nhưng tới giờ, anh vẫn chưa làm được.
“Em nghĩ quá nhiều, cứ an tâm ở, đợi lúc chuyện Quý gia kết thúc, anh sẽ đăng tin li hôn, Tô Lai, em thông cảm cho anh, dù sao Quý tiên sinh vừa qua đời, anh không thể quá tuyệt tình.”
Anh ôm cô, nhìn khóe mắt cô có vài nếp nhăn, nghĩ tới cô còn hơn một tháng nữa là sinh nhật hai chín tuổi, một cô gái tới tuổi này, vẫn chưa có danh phận, trong lòng cô gấp gáp, cũng là chuyện đương nhiên.
Nếu như ban đầu, bọn họ không lãng phí ba năm, cô không gả cho người khác, anh cũng không cưới ai, có phải hay không cuộc sống của bọn họ thật tốt?
Nhưng mà, nếu như vậy, anh cũng không gặp gỡ Hứa Hoan Nhan, cũng không có cuộc hôn nhân một năm ngắn ngủi này, cũng sẽ không có nghi ngờ hoặc ân ái, hành hạ lẫn nhau.
Nhìn anh mất hồn, Tô Lai lập tức nhạy cảm nghi ngờ anh nghĩ tới Hứa Hoan Nhan, cô không ngốc, mấy ngày nay cũng nhận ra, Thân Tống Hạo có chút phiền lòng với cô, thông minh như cô tất nhiên hiểu rõ, an hoài niệm Tô Lai, cô gái cao ngạo hồn nhiên sạch sẽ trước đây.
“A Hạo...” Tô Lai lau nước mắt, nở nụ cười, buộc lại mái tóc dài, lộ ra chiếc cổ trắng nõn, cô nũng nịu: “A Hạo... Em muốn mai đi mua quần áo, anh đi với em không?”
“Mua quần áo?” Thân Tống Hạo nhíu mày: “Em không thể đi một mình?”
Nụ cười của Tô Lai cứng đờ, cô khẽ nâng cằm, gương mặt lạnh lùng, cười lạnh: “Em nhìn thấy phòng để quần áo sát vách đều là quần áo của Hứa Hoan Nhan, chắc không phải cô ta tự mình đi mua chứ, anh có thể mua cho cô ta, tại sao không nguyện ý đi cùng em?”
Thân Tống Hạo nhất thời sửng sốt, quần áo đó, đúng là lúc kết hôn anh sai người chuẩn bị, đều là của cô, một năm bốn mùa, tất cả đều là quần áo đắt tiền tốt nhất, nhưng mà, anh cũng không thấy cô mặc mấy bộ quần áo sang trọng đó.
“Những quần áo kia đâu?” Anh mở miệng, lúc cô đi, anh nên để cô mang quần áo đi, để lại chỗ này, cũng có ý nghĩa gì đâu?
Tô Lai thấy anh ngẩn người, cắn chặt răng!
“Đồ của cô ta em đã ném hết ra ngoài, kể cả những quần áo kia, đồ đã mặc qua không ném để lại làm gì? Đồ của người khác Tô Lai em không cần!”
Cô giờ phút này cao ngạo khiến Thân Tống Hạo có chút không vui.
Mặc hay không mặc, cũng vứt?
“Thế nào, đaulòng? Không bỏ được? Hay muốn giữ lại những thứ đó chờ cô ta một ngày nào đó trở lại dùng?” Tô Lai tiếp tục cười lạnh, chợt xoay người, ôm bức vẽ ở trên tường, xé mạnh, hung hăng ném lên mặt đất! Lại cảm thấy chưa hết giận, nhấc chân đạp mạnh mấy cái!
“Tô Lai em nổi điên cái gì?” Thân Tống Hạo nhìn động tác của cô, chỉ cảm thấy phiền chán, cô muốn sao, anh cũng đồng ý, giờ còn tức tối?
“Anh chính là không bỏ được cô ta! Cô ta trẻ hơn so với em, bạn của anh cũng thích cô ta, không thích em, em biết rõ em không có tư cách tranh với cô ta, Thân Tống Hạo