Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342949

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2949 lượt.

chỉ cần anh nói một câu anh không còn yêu em, em Tô Lai lập tức biến mất!”
“Em quả thật không nói lí lẽ!”
Thân Tống Hạo lành lạnh nói, quay người rời khỏi phòng ngủ, mi tâm nhíu chặt, mệt mỏi mở miệng: “Tối nay anh ngủ phòng khách.”
Rầm rầm, tiếng âm thanh đồ đạc bị đập bể truyền ra, Thân Tống Hạo càng cảm thấy chán nản, xuống lầu kêu chị Tần pha cà phê.
“Thiếu gia...” chị Tần nhìn anh mặt mày buồn chán, rốt cuộc không nhịn được mở miệng: “Tôi có việc muốn nói với thiếu gia...”
“Chị nói đi chị Tần.” Thân Tống Hạo uống một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng.
“Tô tiểu thư, cô ấy... Đêm quần áo của thiếu phu nhân, kể cả quần áo lót đưa tới cho mấy công nhân...”
“Khốn kiếp!” Cốc cà phê lập tức bị anh ném mạnh lên bàn, chất lỏng nóng bỏng văng khắp nơi, chị Tần khiếp sợ mặt trắng bệch, chỉ hoảng hốt lấy khăn lông tới lau, Thân Tống Hạo đưa tay ngăn lại: “Chị Tần, nói với quản gia thu hồi lại, nếu làm không được, các người cũng không cần ở lại đây!”
“Được, được thiếu gia!” Mặc dù anh đang tức giận, nhưng chị Tần lại cảm thấy vui vẻ, chạy nhanh như làn khói rời khỏi phòng khách.
Thân Tống Hạo nhìn mu bàn tay đỏ ửng vì bỏng, chợt nhớ tới cô, lần đó Duy An gặp chuyện, cô cũng bị bỏng nhưng một giọt nước mắt cũng không có.
Vội bước chân rời khỏi phòng khách, mà lúc này, phòng ngủ mở ra, Tô Lai đi chân trần lao xuống, ôm lấy anh: “A Hạo... Đừng đi!”
“Buông ra, Tô Lai!” Thân Tống Hạo có chút chán ghét, cô một lát giống như người đàn bà chua ngoa, một lát lại ăn nói khép nép, anh chưa từng biết Tô Lai như vậy.
“Em không thả, em mà buông tay, anh sẽ đi tìm Hứa Hoan Nhan, A Hạo,em không cho anh đi, em yêu anh, em không thể trơ mắt nhìn anh đi tìm cô gái khác!” Tô Lai càng ôm chặt, chỉ hận không thể hòa mình vào anh.... Cô tuyệt đối không có khả năng đem mọi thứ sắp tới tay trao trả cho cô ta!
“Tô Lai...” Anh vẫn có chút mềm lòng, đối với Tô Lai, anh có ước mơ, có ảo tưởng, có lòng thương, có lẽ, cũng có chút yêu.
“Về sau, không nên như vậy, anh và Hứa Hoan Nhan đã li hôn” Anh thở dài, áo khoác trong lòng bàn tay trượt xuống, trầm mặc hồi lâu, anh cầm lấy tay cô: “Khuya rồi, chúng ta đi nghỉ thôi.”






Tô Lai nghe vậy ngừng khóc, cô quay người chui vào ngực anh, nhón chân hôn anh, môi cô vừa sát lại gần, thoáng chốc anh theo bản năng né tránh, nhưng mùi vì quen thuộc lượn lờ quanh chóp mũi, anh có chút hốt hoảng giống như trở lại ba năm trước đây, lần đầu tiên hôn Tô Lai...Lúc anh mất hồn, môi của cô đã bao trùm lên môi anh.
Mùi hoa lan ưu nhã lan tỏa trong không khí, ba năm trước cô không lưu loát, mà bây giờ, giống như là trái cây đã chín rộ. Mê người, nhưng lại thiếu chút gì.
“Hạo... Để em sinh đứa nhỏ cho anh!” Tô Lai vòng tay ôm cổ anh, khẽ thở hổn hển dựa vào ngực anh.
Nụ hôn nóng bỏng trôi qua, hai người vốn là cách xa lại lặng lẽ kéo gần hơn một chút.
Rèn sắt khi còn nóng, cô bỏ đi kiêu ngạo của bản thân, cô biết, một khi có đứa bé, cô và Thân Tống Hạo, cả đời này sẽ không vạch rõ giới hạn, bất kể anh có yêu hay không yêu, Tô Lai cô có thể dựa vào đứa bé này cả đời vô ưu.
“Thân Tống Hạo, cái tên khốn kiếp, thế mà tôi còn tin tưởng anh, ban đầu giúp anh hẹn Nhan, tôi mới đi mấy ngày? Anh đã buộc Hoan Nhan li hôn? Anh đã đưa Nhan đi đâu? Sống phải thấy người chết phải thấy xác, tôi và anh chưa xong đâu!” Văn Tĩnh như một luồng gió xông tới mắng chửi, Kỳ Chấn không ngăn kịp chỉ có thể luống cuống khóa cửa phòng, ngăn mấy người bên ngoài lại.
Trần Nhị lúc trước còn hả hê, khi nghe thấy Văn Tĩnh nói lại sửng sốt, một lúc lâu mới nghi ngờ mở miệng: “A Hạo, Văn TĨnh nói là thật?”
“Cô ấy nói là thật.” Thân Tống Hạo thở một hơi nhẹ nhõm, nhả một vòng khói, anh ấn tàn thuốc lên cửa sổ.... Trong đầu nhớ tới bọn họ gặp nhau lần tứ hai ở khách sạn, cô khiếp sợ xa lạ nhìn anh, lại cầm một cốc nước, uống một ngụm.
Trong tất cả các cô gái anh gặp, cô là người duy nhất nói những lời như vậy với anh.
“A Hạo cậu điên rồi! Cậu thế mà lại li hôn với chị dâu?” Trần Nhị bất bình liếc cùng Kì Chấn liếc nhìn nhau, vẫn không có cách nào khống chế mở miệng.
“Thân Tống Hạo, anh có tâm hay không? Làm sao anh đối xử với Nhan như vậy? Cô ấy đã có lỗi gì với anh? Cô ấy làm sai chỗ nào? Anh sao còn mặt mũi nói li hôn! Anh không phải là người... Anh đuổi cô ấy đi một mình cô ấy biết làm sao?”
Hai mắt Văn Tĩnh hồng hồng, nói xong, nhịn không được, khóc to... “Tĩnh, đừng khóc...” Kì Chấn nhìn thấy cô khóc, đau lòng ôm cô vào trong ngực nhẹ giọng an ủi.
Nhưng không ngờ phụ nữ kia dứt khoát một cái đánh vào trên tay anh, tiếp đó là một cước đá vào đầu gối Thân Tống Hạo!
Mũi giày cao gót của cô vừa nhọn lại vừa cứng, xương đùi của anh bị cô đá đau lợi hại, Thân Tống Hạo cũng không có né tránh, cứng rắn chịu một cú, Văn Tĩnh muốn động thủ lần nữa, nhưng bị Kỳ Chấn sống chết ôm lấy.
"Thân Tống Hạo, Nhan nhi mất tích, số điện thoại di động cũng đổi, nhà trọ của Quý gia người đi nhà trống, tôi không tìm được cô ấ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t