Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1343048
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3048 lượt.
em không uất ức, Hạo, chúng ta lại sinh thêm một baby nữa đi, cho Noãn Noãn có em, dù sao nhà họ Thân cũng chỉ có mỗi mình anh.” Hoan Nhan nói lời này không biết phải cần bao nhiêu can đảm, dứt lời cả khuôn mặt nóng bừng, đỏ hồng.
Thân Tống Hạo vốn đang ôm cô, cả người thoáng khựng lại, mất tự nhiên, khẽ ho nhẹ hai tiếng, nghiêng mặt không dám nhìn Hoan Nhan, thật tình anh sao có thể nói cho cô biết là cô không thể nào mang thai được nữa.
“Anh làm sao vậy, Hạo?” Hoan Nhan thấy anh không trả lời, cảm thấy tức giận, chẳng lẽ anh lại đùa giỡn, căn bản không muốn cô sinh một đứa con cho anh sao?
“Không có gì, Nhan Nhan, em vừa mới khỏe lên, chuyện sinh con chúng ta sau này mới tính!”
Anh cố gắng trưng ra vẻ mặt bình thường, không có nét gì khác lạ, nhưng không ngờ Hoan Nhan nhạy cảm thấy được trong đáy mắt anh hiện lên tia lo lắng.
Anh cố gắng trưng ra vẻ mặt bình thường, không có nét gì khác lạ, nhưng không ngờ Hoan Nhan nhạy cảm nhìn thấy được trong đáy mắt anh hiện lên tia lo lắng.
"Anh đang có chuyện gì đó đang giấu em phải không? Hoan Nhan dõi theo ánh mắt đầy vẻ bất an của anh tiếp tục hỏi.
"Em làm sao lại nghĩ nhiều như vậy? Là bác sĩ dặn anh, hiện giờ thể lực của em rất yếu, cho nên cần phải điều dưỡng cho tốt đã ". Nghe giọng điệu của anh đầy bình tĩnh mà lại thành khẩn, sự nghi hoặc trong lòng Hoan Nhan mới tan đi một chút. Cô "vâng" một tiếng quay đầu đi, lại chợt xoay mặt nhìn anh: "Anh khẳng định không có chuyện gì giấu diếm em?"
Thân Tống Hạo vừa định thở phào một cái, lại bị cô bất thình lình hỏi một câu làm cho khiếp sợ, liên tục gật đầu nói: " Anh cam đoan với em là hoàn toàn không có."
Giữa lúc hai người đang nói chuyện, bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Thân Tống Hạo lập tức chuyển hướng câu chuyện: "Để anh đi mở cửa."
Cửa phòng vừa mở ra, anh không khỏi sững sờ, Á Hi và một cô gái không quen biết đang đứng ở bên ngoài.
"Xin chào, cho hỏi Hứa Hoan Nhan, Hứa tiểu thư đang ở tại đây phải không?" Á Hi nhìn mặt Thân Tống Hạo, anh ta dường như một chút cũng không quen biết, lễ độ mà xa lạ cất tiếng hỏi.
"Á Hi, Vũ Hinh?" Hoan Nhan nghe thấy tiếng nói liền đi tới, lời nói có chút kinh ngạc.
"Hứa tỷ tỷ!" Vũ Hinh bộ dáng đáng yêu nhìn về phía cô vẫy vẫy bàn tay bé nhỏ chào hỏi. Á Hi ánh mắt lướt sang, dừng lại trên khuôn mặt Hoan Nhan, chăm chú nhìn.
Anh im lặng nhìn cô, thật ra cũng chỉ vài giây đồng hồ, nhưng lại làm cho Hoan Nhan có cảm giác rất lâu, rất lâu, ánh mắt kia bình tĩnh không chút dao động, nhưng đầy vẻ dò xét.
"Hứa tiểu thư, lần trước cô nói cho tôi biết chồng cô và tôi là bạn tốt, cho nên hôm nay tôi cố ý tới thăm hai người một chút".
Anh nhã nhặn nói, dáng điệu vừa lạnh nhạt lại vừa lễ độ. Trong trí nhớ của cô Á Hi của những ngày tháng trước kia, Á Hi trong năm năm sống cùng cô không giống như Á Hi bây giờ.
Hoan Nhan gật gật đầu, thiếu chút nữa thì rơi nước mắt.
Cô cuống quít kéo Thân Tống Hạo, mở rộng cửa: "Á Hi, Vũ Hinh, hai người mau vào đi"
"Hứa tỷ tỷ, đồ ăn lần trước chị mang đến cho chúng em ăn thật là ngon." Vũ Hinh tuổi còn nhỏ, lại vô tâm vô phế, không để ý tới thái độ của ba người còn lại có vẻ gì đó muốn che giấu. Cô khoác tay Hoan Nhan vui vẻ nói không ngừng, cả Thân Tống Hạo, Hoan Nhan và Á Hi đều ăn ý cùng giữ thái độ yên lặng.
Tiếng nói trong trẻo của Vũ Hinh dần dần hạ xuống, cô lặng lẽ liếc mắt nhìn vẻ trầm mặc của Á Hi, ngượng ngùng le lưỡi: " Ôi em nói điều gì không đúng sao?"
"Em thật đáng yêu." Hoan Nhan tự đáy lòng khen Vũ Hinh, vuốt lại mái tóc dài của mình: "Vũ Hinh thích Á Hi lắm phải không?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vũ Hinh lập tức đỏ lên, cô lo lắng liếc mắt nhìn Á Hi một cái, nhận thấy anh vẫn yên lặng trầm tĩnh như trước, ánh mắt trong sáng của cô ngay lập tức trở nên u ám một chút: "Hứa tỷ tỷ, chị nói nhăng nói cuội gì thế..."
"Tôi đi pha trà cho mọi người, Á Hi anh hay uống trà xanh đúng không? Vũ Hinh muốn uống cái gì?" Hoan Nhan cảm thấy không khí có chút áp lực, cô đứng lên đi đến phòng bếp, cũng không quay đầu lại vừa đi vừa nói.
"Hứa tỷ tỷ, em cùng Á Hi đều thích uống cà phê, Á Hi không thích trà xanh." Vũ Hinh giòn giã tiếp lời. Hoan Nhan nghe xong câu này thân hình bỗng như hơi cứng lại, cô gật gật đầu, vừa định nói.......Giọng nói của Á Hi cũng không nhanh không chậm vang lên: "Vũ Hinh, anh cũng thích trà xanh, nhân tiện có trà xanh để uống thật tốt quá."
Hoan Nhan lòng dạ giống như dây đàn đang căng lại bị chọc thêm vào một cú thật mạnh, cô không nói gì thêm, cũng không dừng bước, tiếp tục đi tới phòng bếp.
Trong chốc lát, cô bưng chiếc khay đi ra, đặt bốn ly cà phê thơm ngon trước mặt mọi người .
"Em mới phát hiện trà xanh ở đây không có, chúng ta uống cà phê vậy, em và A Hạo cũng thích uống cà phê."
Cô cười một tiếng, đem từng ly cà phê đưa đến trước mặt Vũ Hinh cùng Á Hi. Vũ Hinh bưng cà phê lên hết sức khoa trương ngửi một chút, lại nghiêng mặt qua một chút cười Á Hi: " Anh Á Hi, anh lại đang nói dối, rõ ràng lần trước dì mang trà xanh đến, anh uống m