Thử Hỏi Đắng Cay Nông Sâu Thế Nào
Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1343088
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3088 lượt.
hông yên, còn anh bị kẹp ở giữa hai bên, người bị khinh bỉ chính là A Hạo, thì trong lòng cô sẽ có cảm giác gì đây?
"A Hạo... Chúng ta trở về phòng ngủ đi." Hoan Nhan trong lòng tính toán một chút liền hạ quyết định, vừa vặn mấy ngày nay cô đang trong thời kỳ không an toàn.
"Em buồn ngủ sao?" Anh ôm cô, cúi đầu hôn lên môi của cô.
"Không phải vậy, em thấy tối nay... tối nay khí trời thật tốt, chúng ta là không nên lãng phí bầu không khí tuyệt vời này?" Cô cố gắng điều chỉnh lời nói của mình thật khéo léo, nhưng vẫn thấy đỏ mặt.
Cả một đêm, hết sức triền miên, buổi sáng sớm khi...tỉnh lại, mở mắt ra cô có thể thấy gương mặt anh thật rõ ràng, tựa hồ có thể đếm được anh có bao nhiêu lông mi, tựa hồ có thể nhìn thấy rõ ràng làn da bóng loáng của anh, trên da gần như không thấy được một cái lỗ chân lông, cô nhẹ nhàng vuốt ve anh, đột nhiên cảm giác thấy thời khắc yên ắng này của buổi sáng như thế này thật khó mà có được.
Cô gặp Thân Tống Hạo lúc hai mươi hai tuổi, qua cuộc tình một đêm, thành người tình hợp đồng trong sáu tháng, rồi cô mang thai, sinh non lần thứ nhất, cô kết hôn rồi ly hôn, sau đó sinh Noãn Noãn, cuộc sống ở chung của cô suốt năm năm cùng Á Hi, cô gặp lại Thân Tống Hạo, sau đó cô mất đứa con của Á Hi, Á Hi rời bỏ quê hương, cô gương vỡ lại lành, bây giờ hai người đã trở nên gần gũi thân thiết, mỗi một bước đi của cô đầy gian nan khổ ải, nhưng sau khi đã trải qua bao nhiêu mưa gió, đau thương, cô chợt phát hiện ra hạnh phúc với cô sao mà xa xôi đến thế, rõ ràng có thể chạm tay vào, mà đột nhiên lại thấy như bay bổng xa vời. Cũng như bây giờ, cô rõ ràng đang cùng anh nằm ở trên một cái giường, rõ ràng cô đang ở trong ngực của anh, nhưng sao cô cảm thấy giữa hai người đã biến đổi giống như cảnh nương dâu thoắt trở thành biển biếc vậy.
“Nếu như có một ngày xa nhau là bởi vì thực sự không còn yêu nhau nữa, nếu như cuộc sống chung một chỗ mệt mỏi như vậy, đau khổ như vậy, không bằng mình chia ly rồi không gặp lại nhau nữa. Trong cuộc đời em, những gì hoàn mỹ nhất đều ở tuổi thanh xuân, mà trong khoảng thời gian tốt đẹp nhất ấy, em đã gặp được anh, cuộc đời này thật không hối tiếc.
"Em không mệt chứ?" Anh vẫn nhắm mắt cầm tay của cô: "Hay là mình làm thêm một lần nữa nhé?"
Hoan Nhan cười khẽ, quả thật, cô vẫn nhớ mãi cái tính khí nhiệt tình phong lưu đến độ không kìm chế được trước kia của anh, còn bây giờ, anh trầm ổn có thừa, dịu dàng có thừa, nhưng không còn thấy cái tính phóng đãng ngang ngược của thời trẻ ấy nữa.
"Nên dậy đi làm thôi." Cô nhìn dáng vẻ anh nhắm mắt, nằm xoài trên giường, tựa như không có vẻ nhiệt tình gì với công việc lắm, liền nhẹ giọng khuyên, kéo anh ngồi dậy.
Cô nhớ trước kia A Hạo đưa cô đến phòng khám của một ông bác sĩ già chuyên Đông y rất nổi tiếng, suy nghĩ cặn kẽ một chút về đường đi, liền dặn dò tài xế lái xe đi về hướng đó.
Xuống xe, Hoan Nhan hướng phòng khám bệnh bước tới, cô vừa đi vừa cúi đầu miên man suy nghĩ, lúc đi tới bậc thềm phòng khám, cô chợt nghe thấy một tiếng nói quen thuộc:
"Minh Tranh con cẩn thận một chút, cẩn thận bậc thềm này, trong bụng con đang mang cháu đích tôn của nhà họ Thân chúng ta đấy."
"Bác gái, người thật quan tâm, Minh Tranh sẽ cẩn thận." Giọng nói của cô gái mang đầy vẻ nũng nịu, vừa mang theo sự cố gắng kìm chế vẻ cao ngạo. Cô có cảm giác giọng nói ấy hình như đã nghe được ở đâu đó rồi thì phải.
“Cháu đích tôn nhà họ Thân ” ... Hoan Nhan gần như cho rằng mình nghe lầm, vừa mới ngẩng đầu, lại vừa vặn thấy mẹ chồng mình, Thích Dung Dung đỡ một cô gái gầy gò cẩn thận bước xuống bậc tam cấp.
"Cách giáo dục của nhà họ Thái thật tốt, đúng là số một, dạy dỗ con gái từ cách nói năng ứng xử lễ độ đến diện mạo đều theo đúng khuôn phép, dáng vẻ này xứng đáng cho ta nhận làm con dâu trước..."
Thích Dung Dung lời đến khóe miệng chợt ngắt lại giữa chừng, bà nhìn thấy Hoan Nhan đang ngây ngô đứng đó, vẻ mặt từ kinh ngạc sau đó chuyển sang lặng ngắt, liền lập tức nở một nụ cười đắc ý, tiếp tục nói với giọng to hơn: "Ta trước tiên chấp nhận con là con dâu đã, không cần quan tâm đến loại con gái quê mùa, chẳng biết ý tứ gì, còn hết lần này tới lần khác trong lòng không chịu thua kém, năm năm trước A Hạo đã đuổi cô ta đi, không ngờ lại dẫn một đứa con gái trở lại. Măc dù là như vậy, nhưng A Hạo cho đến bây giờ cũng cũng có phục hôn cùng cô ta đâu. Chậc chậc chậc, đúng là cái đồ chẳng ra gì, nhà họ Thân chúng ta không bao giờ chấp nhận một người con dâu không biết liêm sỉ như vậy."
"Bác gái..." Thái Minh Tranh cắn cắn môi dưới, liếc mắt thương hại nhìn vẻ mặt Hoan Nhan, lại lôi kéo ống tay áo Thích Dung Dung; "Bác gái, Thiếu phu nhân ở đây..."
"Cái gì Thiếu phu nhân! Minh Tranh à, con cứ yên tâm, chỉ cần đứa bé trong bụng con vừa sinh ra, ta ngay lập tức làm chủ để cho A Hạo cưới con về."
Thích Dung Dung vừa nói, vừa đỡ Thái Minh Tranh đầy cao ngạo đi ngang qua bên cạnh Hoan Nhan.
Hoan Nhan đứng tại chỗ, cô cảm thấy tức giận đến