Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343090

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3090 lượt.

hỏi.
"Vẫn còn đau, anh thổi đi." Noãn Noãn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp, hàng mi rung rung giống như cánh bướm đang múa. Mộ Hiền Trữ chợt cúi đầu, nhẹ nhàng hôn một cái: "Thiên Tình, sau này anh sẽ giảng cho em một số đề toán, không để cho thày giáo ức hiếp em nữa."
"Anh Hiền Trữ , hôm nọ chị Tiểu Anh nói với em, trong lớp anh có một bạn nữ đưa cho anh một tờ giấy." Noãn Noãn gật đầu một cái, lại mở to mắt nhìn cậu, anh Hiền Trữ của cô dáng dấp đã đẹp mắt, lại sạch sẽ, hình dáng còn cao nhất lớp, tiết thể dục thường có nữ sinh đứng xếp hàng muốn chơi cùng với anh ấy.
Mộ Hiền Trữ tuổi tuy nhỏ, nhưng sống trong gia đình thuộc dòng dõi Nho học, lại thêm tính tình chín chắn, cậu lại cầm bàn tay nhỏ bé của cô, cảm thấy bàn tay của cô thật mềm mại, yếu ớt, khiến cậu không muốn buông ra: "Anh xé bỏ vứt đi rồi."
"Vậy là anh không có xem chút nào hả?" Noãn Noãn trong lòng vui mừng không dứt. “A, a, a, a!” cô viết cho anh Hiền Trữ một bức thư, cô nhìn thấy anh gấp thật cẩn thận, cất ở trong hộp sắt nhỏ.
"Anh không xem chút nào." Mộ Hiền Trữ liền chợt cười một cái, vuốt mái tóc mềm mại của cô: "Ngoài Thiên Tình ra, bất cứ một ai khác anh cũng không cần."
"Thật chứ!" Noãn Noãn lập tức nhảy dựng lên thật vui vẻ. Mộ Hiền Trữ hoảng hốt vội vàng kéo cô bé, sắc mặt tái nhợt đi: "Phía dưới là bậc thềm đấy, Thiên Tình chú ý nhìn đường nào."
"La la la la la..." Noãn Noãn vui vẻ cảm giác như đang bay bổng, Mộ Hiền Trữ nhìn dáng vẻ ngây ngốc điên điên của cô, không khỏi lắc đầu một cái, cầm tay của cô cũng chặt hơn một chút.
"Mẹ em tới rồi, tạm biệt anh Hiền Trữ." Noãn Noãn nhìn thấy Hoan Nhan, lúc này mới lưu luyến rút tay ra khỏi tay Mộ Hiền Trữ , đôi mắt to tròn, khi cười tít liền biến thành vầng trăng khuyết.
Mộ Hiền Trữ gật đầu một cái, nhìn Hoan Nhan ở cách đó không xa, “dì ấy nhìn dáng vẻ thật dịu dàng động lòng người, Thân Thiên Tình vì sao lại giống như một Tiểu Ma Nữ đây?”
Nhưng mà cậu thích như vậy, quả thật là cậu thích Noãn Noãn, rất thích cô bé.
"Noãn Noãn, hôm nay cùng mẹ về nhà có được hay không?" Hoan Nhan nhanh tay đón được con gái giống như một viên đạn nhỏ đang lao tới, thương yêu mở miệng nói.
"Vâng, Noãn Noãn rất nhớ mẹ." Noãn Noãn nằm ở trong ngực mẹ, hai người cùng đi ra khỏi sân trường.






Về đến nhà, không đợi Thân Tống Hạo hai mẹ con đã bắt đầu ăn bữa tối. Mà Thân Tống Hạo cũng đã gọi điện về báo trong công ty có chút chuyện cần xử lý, muộn hơn một tí mới về được. Hoan Nhan không nói gì, cùng với con gái ăn cơm trước. Sau khi ăn thì hai mẹ con cùng chơi đồ chơi, lát sau cho cô bé tắm rửa, kế đó dỗ con ngủ. Hoan Nhan đi xuống cầu thang, cũng không mở đèn.
Cô nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ, chậm rãi đi tới ghế sa lon bên cạnh ngồi xuống. Cô nhìn xem chổ anh hay để gói thuốc lá, vươn tay lấy ra một điếu bật lửa châm lên, mùi vị thuốc lá phiêu tán trong không khí chút xíu. Cô hơi dãn cánh mũi hit vào một hơi.
Là mùi vị của anh, sáu năm trước từ khi mới gặp nhau vẫn là mùi vị này, không hề thay đổi.
“Anh còn ngụy biện nữa sao?”
“Anh còn có thể tiếp tục lừa gạt nói những dấu hôn này là do em lưu lại sao?”
Tay của anh mới chỉ tiếp xúc trên da Hoan Nhan, nhưng cô lại cảm thấy ghê tởm không nói nên lời, toàn thân đều nổi da gà. Người đàn ông này, không biết khi nào anh ta ôm ấp người phụ nữ khác, đôi tay này, không chừng mới vừa mơn trớn thân thể người phụ nữ kia.
Hoan Nhan hất tay đẩy anh ra, mệt mõi không còn tinh thần, nói không nên lời. Cô đứng lên, lành lạnh ném ra một câu: “Ngày mai, tôi sẽ mang theo Noãn Noãn rời khỏi đây.”
“Đi đâu?” Bị cô bỏ lại phía sau, tay hơi hơi đau, nhưng anh vẫn cố kềm chế cơn tức giận trong lòng, cố gắng nói chuyện cẩn thận.
“Không liên quan tới anh!” Hoan Nhan hai bước hất anh ra đi lên thang lầu. Thân Tống Hạo một bước tiến lên nắm lấy cổ tay cô, kềm nén cơn tức khiến thân hình anh hơi run rẩy, anh cố gắng khống chế không để mình bộc phát ra: “Nhan Nhan, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói cho anh biết đi.”
“Anh còn giả dối tới khi nào? Thân Tống Hạo anh có còn biết xấu hổ hay không?” Hoan Nhan tức giận toàn thân run cầm cập. Cô dốc sức tránh tay anh ra, giận đến tột cùng, nhưng rồi lại thấp giọng nở nụ cười: “Tôi thật đúng là ngu, cứ thế mà đi tin tưởng một người đàn ông thật lòng thật dạ đối đãi với tôi.”
“Đến cùng thì em muốn làm gì? Em phải giải thích rõ ràng với anh, Hứa Hoan Nhan!” Thân Tống Hạo bị lời nói lập lờ nước đôi của cô chọc tức gần như sắp phát điên lên. Mỗi ngày anh đều chỉ biết từ công ty, rồi về nhà, hai điểm tạo thành một đường thẳng. Ngay cả thư ký cũng đổi thành phái nam luôn, cô còn muốn anh phải làm sao đây?
“Nói rõ ràng? Anh còn muốn tôi nói rõ ràng tại sao anh gạt tôi? Tôi và Noãn Noãn thì tính làm gì? So ra còn kém quan trọng không bằng người thừa kế nhà họ Thân, so ra còn kém quan trọng không bằng người khác sinh cho anh một đứa con trai! Tôi cho anh biết Thân Tống Hạo, anh đừng nghĩ là không có anh thì tôi k


pacman, rainbows, and roller s