XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343087

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3087 lượt.

i bị dồn ép nhất, cô mới coi như là hiểu được, việc cô ngấm ngầm chịu đựng đúng là một truyện cười. Người đàn bà đi giảng đạo lý lại chẳng có chút lương tâm nào, cũng chẳng hiểu chút lẽ phải nào, hy vọng cảm hóa bà, căn bản so với việc heo mẹ leo cây còn khó hơn!
"Cô... Hứa Hoan Nhan, cô thật là hèn hạ vô sỉ!" Thích Dung Dung luôn luôn cho rằng cô tốt tính, dễ bắt nạt, nhưng không ngờ rằng chỉ mấy câu nói của cô đã làm bà nghẹn họng không nói được lời nào.
"Bác gái, người đừng nóng giận, đừng cãi lộn cùng Hoan Nhan, chắc rằng vì cô ấy đã phát hiện trong bụng con có con của A Hạo, nên trong lòng cô ấy thấy khổ sở đó thôi. Người nghĩ mà xem, người đàn bà nào thấy người mình yêu có con với người đàn bà khác lại không khổ sở trong lòng đây? Huống chi, bây giờ Hoan Nhan đã không thể sinh con nữa, vốn dĩ trong lòng cũng không vui. Bác gái, chúng ta nên nhường nhịn cô ấy, đừng cáu giận với cô ấy nữa, được không?"
Thái Minh Tranh nói mấy câu, tưởng như thật thông tình đạt lý, nhưng chỉ là câu nói cửa miệng, còn bên trong đầy sự châm chọc, làm cho Hoan Nhan cảm thấy một luồng hơi lạnh từ lòng bàn chân toát ra, xông thẳng lên đỉnh đầu. Cô thật đáng thương, trên đời này cũng không thể tìm được người đàn bà thứ hai nào so với cô có thể đáng thương hơn. Chồng của cô quay lưng lại với cô, cùng người người khác sinh con, mà cô vẫn còn ở ngu ngốc, mơ hồ đi tìm thầy hỏi thuốc, hy vọng sinh thêm một đứa con để ổn định cơn sóng ngầm mãnh liệt trong nhà.
Hoá ra cõi đời này đàn ông giống như Tằng Á Hi chỉ có một... hoá ra là cô đã bỏ qua cả một vườn hoa tuyệt đẹp, để mang về một cây hoa Hồng khô héo... Hoá ra là tình yêu của cô hoàn toàn từ đầu tới cuối là một câu chuyện cười thật lớn... Hoá ra là Hứa Hoan Nhan cô ngu ngốc đến không còn thuốc chữa.
Hoan Nhan đứng phía ngoài trường học của Noãn Noãn, giờ tan học chưa đến nên chưa có chuông báo. Cô đứng ở ngoài cửa lớn, cứ nhìn chằm chằm không ngừng như vậy vào trường học. Nếu như Noãn Noãn biết mình lại một lần nữa bị mọi người vứt bỏ, nếu như Noãn Noãn biết ba ba của nó lại một lần làm thương tổn mẹ, còn mẹ thì cũng thể nào tiếp tục ở lại đây nữa thì Noãn Noãn sẽ như thế nào đây?
Nghĩ đến Noãn Noãn, lòng cô dường như bị một mũi dùi đâm vào thật đau đớn. Nỗi đau đớn dường như từng chút, từng chút lớn dần rồi tràn ngập khắp trái tim cô.
Anh đã từng không chỉ một lần nói với cô: “Nhan Nhan, giữa chúng ta không bao giờ ... còn lừa gạt nhau nữa... Nhan Nhan, giữa chúng ta sẽ không có một chút bí mật nào hết... Nhan Nhan, chúng ta hãy đối đãi với nhau một cách thẳng thắn, không bao giờ giấu giếm lẫn nhau bất cứ điều gì”... “Thân Tống Hạo, anh đã nói như vậy... Nhưng đây chính là anh đang thẳng thắn sao, đây chính là những lời thổ lộ tình cảm của anh sao?”
Anh mang vết hôn mà Thái Minh Tranh lưu lại, còn có thể trâng tráo nói đó là em lưu lại... anh bị em trực tiếp hỏi xóc như vậy mà trên mặt lại còn có thể không nao núng chút nào, vẫn vững như Thái Sơn... em quả thật bái phục anh vô cùng, bái phục anh, bái phục anh sát đất... tại sao em lại có thể đi yêu một phần tử thoái hoá, mặt người dạ thú như anh được nhỉ?”
“Khi chúng ta ở chung một chỗ lúc buổi tối, chẳng lẽ anh không cảm thấy được mình bẩn thỉu sao?’
“Hứa Hoan Nhan, hãy nhớ lại một chút về mấy tháng qua đi... hãy suy nghĩ một chút, vì sao mày lại từng lần, từng lần trong lòng tự khuyên nhủ mình, khuyến khích mình tiếp nhận anh ta, cùng anh ta bắt đầu cuộc sống mới một lần nữa...bây giờ nghĩ lại, đầu của mày nhất định là bị bức tường kia đụng phải nên đã hỏng mất rồi!
“Tại sao mày lại có thể tin tưởng quá mức một người đàn ông như vậy? Tại sao mày nghĩ trên đời này tuyệt nhiên không có đàn ông không ăn vụng thịt? Mày phải biết rằng, đối với Thân Tống Hạo, trước kia mày không cách nào giữ được trong tay, bây giờ vẫn vậy, một ngày nào đó dù cho mọi người chết hết thì anh ta cũng không thuộc về mày đâu, Hứa Hoan Nhan ”.
Tiếng chuông báo tan học vang lên, Hoan Nhan định thần, mới phát hiện mình vẫn còn khóc lóc tự trách mình. Cô giơ tay lau nước mắt, cúi đầu cười khẩy, rồi bước vào cửa trường, hướng về phía phòng học của Noãn Noãn đi tới.
"Anh Hiền Trữ, hôm nay môn Toán em lại làm sai." Noãn Noãn đeo chiếc cặp nhỏ, ngồi bên ngoài phòng học cấp hai, vừa nhìn thấy Mộ Hiền Trữ ra ngoài, lập tức liền chạy tới, rất tủi thân, cực kỳ cẩn thận mở miệng nói.
Mộ Hiền Trữ vẫn như trước lấy khăn tay ra, đầu tiên lau khuôn mặt nhỏ nhắn của Noãn Noãn, sau đó lau bàn tay nhỏ bé một chút, mới bảo cô bé: "Chỗ nào em không hiểu, anh giảng lại cho em nghe."
"Tất cả đều không hiểu, em ghét môn Toán." Noãn Noãn chu cái miệng nhỏ nhắn, cô bé rất ghét phải đi học, hơn nữa thày giáo dạy Toán rất ác, cô bé viết sai đề bài sẽ bị véo vào mặt.
"Có phải em lại bị thày giáo véo mặt không?" Mộ Hiền Trữ dừng lại, tinh tế nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, tươi tắn, trắng nõn, vẫn còn vết hơi hồng một chút, cậu bé không khỏi cau mày: "Em có còn đau không?"
Cậu bé cúi đầu, thổi thổi nhẹ nhàng trên khuôn mặt cô bé, chậm rãi