Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343316

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3316 lượt.

t, không nên không biết giữ mình cho cô.
“Em không muốn nghe...” Cô lại cúi đầu, trên bả vai anh cắn một cái, nước mắt óng ánh nhìn anh: “Có làm**** hay không?”
“A!” Anh sửng sốt, cô sao dám hỏi thẳng như thế.
“Có làm cái gì không? Anh có bị người phụ nữ khác ăn luôn không?” Cô nắm lấy cánh tay anh, ra sức lắc lắc.
“Không có, không có, anh thề với trời, tuyệt đối không có!”Anh hốt hoảng vội nói. Cô bỗng nhiên đưa tay xuống dưới, cởi dây thắt lưng anh ra: “Em muốn kiểm tra.”
Dáng vẻ thô bạo của cô càng khiến anh buồn cười, tay dọc theo quần áo cô một đường thẳng xuống phía dưới: “Tốt lắm, anh tùy ý em xử trí...”
Anh thích dáng vẻ chủ động của cô, dáng vẻ khi ghen. Như vậy anh có thể hiểu rõ ràng hơn cô vẫn quan tâm anh, vẫn yêu anh.
“Chậm một chút, đừng nóng vội, tất cả anh là của em.” Anh ôm sát cô, giọng nói khàn khàn thì thầm bên tai cô: “Em xem, tất cả đều giữ cho em, người khác đừng hòng mơ tưởng tới.”
“Hừ.” Hoan Nhan hơi xấu hổ, đúng là cô bị váng đầu mà, chỉ biết hừ một tiếng che đi bối rối trong lòng mình.
Da thịt kề nhau, nhiệt độ nóng bỏng như lửa, khiến cô cảm thấy thỏa mãn không nói nên lời.
Cô bứt rứt hơi động đậy một chút, muốn cởi quần áo của mình ra, lại không biêt động tác giãy giụa này của mình lại làm cho anh cảm thấy thích thú hơn. Anh đè lên vòng eo mảnh khảnh của cô thì thầm: “Nhan Nhan, em tin anh không?”
Cô cắn môi lắc đầu: “Em không biết.”






“Nếu em tin tưởng anh trong sạch, như vậy anh sẽ tiếp tục. Còn nếu trong lòng em có gút mắc, anh sẽ không động đến em, anh không muốn làm em hối hận.”
Anh còn không thuyết phục được bản thân mình, huống hồ đi thuyết phục Nhan Nhan tin tưởng mình.
“Em không biết.... Em cũng muốn tin tưởng.” Hoan Nhan nằm trong ngực anh: “Em hỏi anh, thật là anh không có làm gì không?”
“Không có Nhan Nhan, trừ phi anh bị người đánh ngất xỉu, mất trí nhớ. Anh tuyệt đối không nói dối một câu.”
"Chúng ta quên chuyện này đi.” Cô hôn nhẹ môi anh: “Đừng để em nhìn thấy lần nữa.”
“Em bây giờ bản lĩnh lắm rồi, phải không?” Hơi thở anh vẫn còn dồn dập. Đôi mắt đột nhiên nheo lại, cười nhìn cô: “Trước kia đều là anh ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, có người phụ nữ nào dám giống như em vậy, nói không cần là không cần, thỉnh thoảng còn chơi trò mất tích. Hứa Hoan Nhan, em thật có bản lĩnh, đem anh ăn sạch sành sanh!”
Hoan Nhan mặc kệ, thật lâu sau mới lườm anh: “Anh cũng biết là mình trêu hoa ghẹo nguyệt sao?”
“Có phải nãy giờ làm vẫn chưa đủ....” Anh nghiêng người muốn bò lên, Hoan Nhan tức giận trừng mắt nhìn anh: “Em mệt chết rồi, em muốn ngủ!”
“Không đươc rời bỏ anh.” Anh ôm cô sát vào trong ngực, lấy chăn trùm kín hai người, lẩm bẩm nói.
“Được.”
“Cho dù trời có sập xuống, em cũng phải cùng anh chết chung một chổ. Nếu em dám đi tìm đàn ông khác, nói cho em biết, tới một người giết một người, tới hai người giết hai người. Dù sao tiểu gia như anh cái gì không thiếu chính là tiền!”
“Tối nay anh làm sao vậy, mở miệng ra là tiểu gia, tiểu gia. Vậy em là cái gì?”
Hoan Nhan trừng anh, nhưng không nghĩ một câu nói đó đã làm cho người nào đó máu huyết sôi trào. Ngắm nghía bộ ngực của cô, trong miệng lại ô ô hai tiếng: “Ồ, bộ ngực này cũng không phải nhỏ mà....”
Hoan Nhan quơ lấy gối đầu liên đập tới, miệng thì la lên: “Thân Tống Hạo, em biết ngay anh là người xấu xa, vô lại, sa đọa không biết xấu hổ!”
Thân Tống Hạo bị cô tấn công mạnh mẽ nhưng không đỡ lại. Trên mặt bị đập trúng hai cái vậy mà vẫn vui vẻ, nét mặt gian xảo nhìn cô: “Bà xã, bà xã, Noãn Noãn đến kìa. Em không có mặc đồ, coi chừng bị cảm lạnh....”
Hoan Nhan bị dọa đến sửng sốt, mãi lâu sau mới phản ứng kịp vội chui vào trong chăn, lộ ra nửa đầu nhìn về phía cửa phòng ngủ. Quả nhiên là khi nãy cô không có khóa cửa, con bé Noãn Noãn đang đứng ngay cửa phòng trong miệng đang cắn ngón tay, nhìn xem vợ chồng hai người họ đại chiến!
Trong nháy mắt, Hoan Nhan nghĩ thật muốn đi tìm chết. Một lúc lâu sau, đang muốn kêu con gái, thì Noãn Noãn lắc lư thân hình mũm mĩm đi tới: “Ba, mẹ mới vừa rồi chơi trò đánh giặc phải không, con cũng muốn chơi.”
Hoan Nhan sắc mặt càng trắng hơn, cô giơ tay ngăn con gái không cho bò lên giường, cố ra vẻ nghiêm nghị: “Ba con mới vừa rồi phạm lỗi nên mẹ phạt ba. Noãn Noãn ngoan đi ngủ lại đi, bằng không ngày mai không dẫn con ra ngoài ăn kem.”
“Noãn Noãn muốn ngủ chung với ba mẹ.” Noãn Noãn lém lĩnh nhìn mặt Thân Tống Hạo nói, như thể cô bé biết nếu mình mà làm nũng, thì ba phải chấp thuận thôi.
Không ngờ hôm nay ba lại cùng một phe với mẹ, bộ mặt phớt tỉnh nhìn cô bé nói: “Cục cưng ngoan nào, về phòng ngủ đi. Ba và mẹ còn có chuyện phải làm, trẻ con không thể ở đây nhìn, nếu không sẽ bị chảy máu mũi...”
Noãn Noãn nghe nói bị chảy máu mũi thì sợ quá, thân hình đang nằm úp sấp trên giường liền rụt lại. Quắt cái miệng nhỏ xoay người chạy ra khỏi phòng: “Ba, mẹ không ai thương con cả, con không phải là cục cưng của ba mẹ. Con muốn đi tìm anh Hi


Polly po-cket