Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3317 lượt.

ền Trữ... Hu hu....”
Hoan Nhan vừa nhìn thấy dáng vẻ con gái liền mềm lòng muốn chạy theo, nhưng Thân Tống Hạo đã giơ tay giữ cô lại: “Noãn Noãn đã hơn sáu tuổi rồi, không thể ngủ chung với chúng ta. Hơn nữa, cục cưng chúng ta đang giả vờ khóc đấy!”
“Hay là em qua đó ngủ chung với con?” Hoan Nhan vẫn lo lắng. Thân Tống Hạo làm sao chịu, mỡ dâng tới miệng mèo còn để vuột mất sao? Anh nghiêng người hôn cô: “Em dám đi, anh lập tức tiếp tục làm.”
Hoan Nhan bực bội, nhưng nghĩ lại mình vừa uống rượu, không ngủ chung với con gái thì tốt hơn. Không thể làm gì khác đành phải nhìn Noãn Noãn đóng cửa bỏ đi về phòng, trầm trầm thở dài một hơi: “Kiếp trước em thật sự mắc nợ anh!”
“Còn anh kiếp trước nữa mắc nợ em.” Anh ôm cô, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lên những dấu hôn của anh lưu lại trên người cô. Xanh xanh tím tím, đều do anh quá sức mạnh mẽ, cũng bởi vì anh đối với cô ham muốn giữ lấy thật sự quá lớn
“Thật ra thì vẫn là anh nợ em nhiều hơn...” Anh chợt nói, để cho cô tựa vào khuỷu tay của anh: “Nhan Nhan, em đã chịu nhiều khổ sở như vậy. Trong lòng đau khổ, trên người cũng chịu khổ cực nhiều như vậy. Nhưng em không biết, anh lại càng đau khổ hơn. Giây phút khi anh hiểu rõ lòng mình, anh chỉ toàn tâm toàn ý yêu em, đến khi quay lại với em thì lại lo được lo mất. Trước đây thì có Tống Gia Minh, sau nữa là Tằng Á Hi, bây giờ Tống Gia Minh quay lại theo đuổi em... Sao lại có nhiều người thương, người thích em thế cơ chứ. Còn anh chỉ có mỗi mình em.”
“Cũng rất nhiều người thích anh mà.” Cô bất mãn, anh có bệnh hay quên ghê gớm thật. Mới đó mà đã quên mất Thái Minh Tranh.
“Những người phụ nữ kia thích anh, nhưng một chút cảm giác anh cũng không có. Cho nên ngay cả khả năng rung động cũng không thể. Còn em lại khác, em và Tống Gia Minh là mối tình đầu yêu nhau sâu sắc. Á Hi thì yêu em suốt năm năm sống chết không rời xa. Mỗi người đều là đối thủ nặng ký đối với anh. Anh vừa hơi buông lỏng một tí, em bị người khác đoạt đi cũng không hay. Cuộc sống kiểu này đúng là hành hạ tinh thần người ta, giống như em lúc trước vậy.
“Em nào có tốt số như vậy, đáng để người khác thương nhớ. Mấy người kia chẳng qua vì không đạt được như ý muốn nên mới cố chấp vậy thôi.”
“Trái lại em cũng hiểu mà, những người phụ nữ kia cũng không phải thật tình thích anh. Họ thích thân phận của anh, địa vị, tiền tài của anh, thích nhà xe của anh, thậm chí là khuôn mặt của anh. Người thật tâm yêu anh, thích anh chỉ có em...”
“Giờ anh mới biết sao...” Hoan Nhan cảm thấy buồn ngủ không chịu nổi. Mặc dù cô rất vui khi nghe những lời này, nhưng cũng chỉ lầu bầu vài tiếng, gối vào tay anh ngủ mất.
“Bây giờ biết cũng không gọi là muộn.” Anh quay sang nhìn dáng vẻ cô đang ngủ say. Gương mặt ửng hồng, thân hình ấm áp dựa sát vào anh, như không muốn rời xa. “Cũng không tính là muộn. Trải qua nhiều đau khổ, vượt qua mọi chông gai, em vẫn ở bên cạnh anh. Anh mới là người cuối cùng thắng lớn.”
Đúng, mặc cho Tằng Á Hi hoàn mỹ, ưu tú bao nhiêu, yêu cô sâu sắc cỡ nào. Mặc cho Tống Gia Minh từng có vị trí quan trọng trong lòng cô đến dường nào đi nữa.
Cô yêu người nào, trong lòng cô có ai, đây mới là lợi thế duy nhất để họ thắng. Mà anh may mắn chiếm được trái tm của cô, anh may mắn có cô làm bạn bên mình.
Nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, trong giấc ngủ say cô hơi cau nhẹ cái mũi, mơ màng thì thầm: “Hạo, không được ức hiếp em.”
“Được, anh không bao giờ ức hiếp em nữa.” Anh cầm tay cô, nghiêng đầu áp mặt vào trán cô nhắm mắt từ từ chìm vào giấc ngủ sâu.
Anh có việc tạm thời phải lên công ty. Hoan Nhan ở nhà chơi đùa với Noãn Noãn. Chợt Văn Tĩnh gọi điện thoại tới. Đầu dây bên kia cô ấy khóc không thành tiếng, giọng nói đứt quãng tiếng được tiếng mất. Điện thoại trong tay Hoan Nhan bỗng trở nên lạnh lẽo.
Cô tắt điện thoại, cả người lâng lâng như không còn hồn vía, ra ngoài bảo tài xế lái xe đưa cô đến bệnh viện. Thoạt nhìn cái người không sợ trời không sợ đất như Ka Ka nhỏ nhắn như vậy nhưng lại thiện lương vô cùng. Ka Ka luôn che chở bọn họ, còn nói cả đời này chỉ có Nhan Nhan, Văn Tĩnh là người quan trọng nhất của cô ấy.
Cô ấy, thật sự sẽ chết sao? Cô không dám nghĩ đến điều này.
Vào lúc xe dừng lại trước cổng bệnh viện, đã nhìn thấy Văn Tĩnh khóc đến sưng mắt lao ra, Hoan Nhan cảm thấy hai đầu gối mềm nhũn. Nếu không dựa vào cửa xe, cô chắc đã ngã quỵ trên mặt đất.
“Chuyện gì vậy? Tĩnh, đừng khóc nữa. Tại sao Ka Ka lại bị như vậy?” Hoan Nhan nắm lấy tay Văn Tĩnh, một lát sau cô phát hiện tay Văn Tĩnh lạnh như khối băng.
Văn Tĩnh chỉ khóc, liên tục lắc đầu. Một lần rồi một lần tự mắng mình: “Nhan nhi, là do tớ. Ka Ka vì tớ mới trở thành như vậy. Đều là lỗi của tớ, vốn người nằm đó cũng có cả tớ, nhưng Ka Ka đã cứu tớ, Ka Ka đã dùng thân thể mình cứu nửa cái mạng của tớ. Nhan nhi, tớ không cần biết, cho dù là bị chết hay ở tù, con mẹ nó, tớ cũng muốn giết Lâm Thiến!”
Văn Tĩnh nói xong, một tay đẩy Hoan Nhan ra, lao lên xe định khởi động nổ máy. Kỳ Chấn lanh tay lẹ mắt kéo cô lại, hai mắt đỏ lên mắng cô: “Con