Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1343315
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3315 lượt.
iêu gian nan? Cô thật là ích kỷ, làm sao cô đối mặt với hai người bạn tốt nhất của mình? Sao không quan tâm đến các cậu ấy nhiều hơn một chút? Không sớm phát hiện bí mật của các cậu ấy?
“Em muốn làm gì? Nhan Nhan, bình tĩnh một chút nào!” Thân Tống Hạo nhìn Hoan Nhan liều mạng vùng vẫy, không khỏi đau đầu. Buổi sáng đi làm còn tốt lắm, sao bây giờ trở thành tình trạng như thế này?
“A Hạo!” Kỳ Chấn nhìn vẻ mặt không hiểu chuyện gì xảy ra của anh, thở dài, bất đắc dĩ bước qua ghé vào tai anh nhỏ giọng nói mấy câu.
Thân Tống Hạo sửng sốt, tiếp đó trong đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo: “Mẹ nó, ả đê tiện kia. Lúc trước tại sao tôi lại không cho người xử lý ả!”
Kỳ Chấn vừa nói chuyện với Thân Tống Hạo, vừa nắm chặt tay Văn Tĩnh, ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Nhưng Văn Tĩnh có thể cảm nhận được, lần đầu tiên cô phát hiện anh khi tức giận cực kỳ đáng sợ. Thậm chí đây là lần đầu khi anh nắm tay, cô khiếp sợ không nói nên lời.
Thân Tống Hạo trực tiếp bế Hoan Nhan lên, nhét vào trong xe, anh xoay người vỗ vỗ vai Kỳ Chấn, nháy mắt. Kỳ Chấn cũng không nhiều lời, gật đầu, đưa mắt nhìn bọn họ lên xe đi xa, lúc này mới xoay người lôi kéo Văn Tĩnh đi bộ về phía phòng nằm điều trị của Kaka.
Bệnh tình của Kaka hết sức nghiêm trọng, cô vẫn sốt cao liên tục không hề giảm. Báo cáo chẩn đoán bệnh của Kaka bác sĩ vẫn chưa gửi xuống. A Chí đã trông coi cô một ngày một đêm, giờ phút này đang nắm tay của cô ngồi ở mép giường.
Văn Tĩnh đi vào, trông thấy gương mặt A Chí nhợt nhạt mà tiều tụy. Anh vẫn nhìn Kaka, thỉnh thoảng đưa tay vén lại tóc cho cô, thỉnh thoảng lại cầm khăn lông lau trên trán cho cô hạ bớt nhiệt.
"A Chí, Kaka có tốt hơn chút nào không ?" Văn Tĩnh hỏi giọng khàn khàn, A Chí cũng không ngẩng đầu lên, chỉ lắp bắp nói: "Cô ấy sẽ không có chuyện gì, tôi sẽ không để cho cô ấy gặp chuyện không may."
"Tôi biết, Kaka sẽ không xảy ra chuyện gì hết, tuyệt đối sẽ không..." Nước mắt Văn Tĩnh lập tức rớt xuống, cô đẩy đẩy A Chí: "Anh nghỉ ngơi trước đi, tôi ở chỗ này coi chừng cô ấy cho."
Chỉ qua mấy tháng ngắn ngủi, cô gầy dữ dội đến mức chỉ còn 38 kí lô. Văn Tĩnh cúi đầu cầm bàn tay của Kaka áp lên mặt mình, lòng bàn tay của Kaka nóng bỏng, nhưng ngón tay lại lạnh như băng, cô nhẹ nhàng run rẩy đem tay rút ra, "Tĩnh nhi, đừng đụng vào tớ..."
"Kaka..." Văn Tĩnh không kìm được, lập tức gục đầu trên người Kaka khóc oà lên. A Chí đứng lên, yên lặng đi tới trước cửa sổ, bầu trời vốn trong sáng, chẳng biết từ lúc nào đã trở nên u ám, anh đưa tay nắm chặt khung cửa sổ, không dám nghe tiếng khóc bi thương kia.
Đó là người con gái mà anh đã yêu thật sâu đậm, vẫn luôn luôn muốn che chở gấp bội cho cô, nhưng mà cô lại từ chối cái gọi là sự che chở đó của anh, bây giờ lại bị thương thành như vậy.
"Đừng khóc, Tĩnh nhi... cậu hãy trở về đi thôi, khóc nhiều thì ốm mất, vậy thì Bảo Bảo làm sao bây giờ? Bảo Bảo sẽ đói mất thôi..." Kaka mệt mỏi, cố gắng nói, cô nở nụ cười cay đắng, gân xanh trên mu bàn tay lộ cả ra, mạch máu phồng lên, kim tiêm tựa hồ đụng sai vị trí , nên một đoạn trong dây truyền có vệt máu li ti chảy ngược lại.
"Kaka, thật xin lỗi, đều là do mình không tốt, do mình không tốt..." Văn Tĩnh cũng không buồn nghe, chỉ ôm Kaka khóc không ngừng.
"Cậu thật ngu ngốc, tớ cũng không phải là không thể sống, hơn nữa, có phải hay không còn là hai việc khác nhau mà, cậu khóc dữ dội như vậy, có phải là cố ý nguyền rủa tớ không!"
Kaka nói xong, hốc mắt cũng thoáng vẻ chua xót, cô đẩy đẩy Văn Tĩnh: "Cậu ngoan ngoãn về nghỉ đi, tiếp đó cậu nấu nồi cháo rang rồi nói với chị Trần mang đến cho tớ nhé, tớ đang rất muốn ăn cháo đây."
"Ôi trời, được rồi, tớ bây giờ sẽ trở về để nấu cho cậu ít cháo rang!" Văn Tĩnh vừa nghe lời này, lau nước mắt lập tức đứng lên, liền đẩy Kỳ Chấn đi ra ngoài dáng điệu hấp tấp như trước.
Kaka nhìn theo bóng lưng của Văn Tĩnh, nhìn vẻ mặt của Kỳ Chấn đối với cô thật cưng chiều, Kaka cười nhẹ, đáy mắt ngấn lệ lóe lên vẻ bất cần, hai người này là chị em tốt của cô, chỉ cần họ có thể trôi qua bình yên, cô cho dù chết, cũng nhắm mắt.
"A Chí, có phải là tôi không sống được nữa phải không?" Kaka quay mặt sang, liền thấy trong bóng tối mờ mờ vẻ mặt của A Chí dịu dàng nhìn cô.
Cô với tay, ý bảo anh tới gần, A Chí lập tức ngồi chồm hổm xuống ở bên cạnh cô, anh kéo tay của cô đặt vào trong lòng bàn tay mình: "Sẽ không phải như vậy đâu."
"Có thật không?" Cô lần đầu tiên có kiểu giống như là một cô bé , khuôn mặt toát ra vẻ yêu kiều, A Chí lòng chua xót một hồi, nắm thật chặt bàn tay mảnh dẻ của cô: "Thật mà."
"Thế thì thật là tốt." Kaka gật đầu một cái, cô khẽ mỉm cười, nỉ non một tiếng; "Tôi đã nhìn thấy mẹ... mẹ đang cười nhìn tôi."
Cô nhắm mắt lại, một lần nữa hôn mê trở lại. A Chí bờ môi run rẩy, cúi đầu gọi tên cô: "Kaka..."
Gió thổi qua rèm cửa sổ, không biết mùi hoa từ nơi nào theo chiều gió bay tới, A Chí cảm thấy viền mắt đau xót như sắp khóc, anh cố kìm lại nhưng cuối cùng anh vẫ