Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1343313
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3313 lượt.
n khóc oà lên.
"Kaka... Anh yêu em." A Chí đem mặt vùi vào trong lòng bàn tay lạnh như băng của cô, một lần một lần hôn, "Kaka, đã nhiều năm như vậy, anh cũng không dám nói... không dám nói cho em biết... em là người con gái thật là tốt, thật là tốt... anh không xứng với em, nhưng anh vẫn phải nói cho em biết rằng “Anh yêu em”, từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã yêu em! Kaka, anh nguyện ý vì em đi tìm cái chết, anh cũng nguyện ý cùng chết với em... Kaka, cầu xin em hãy sống trở lại đi..."
Nước mắt anh lăn qua bờ môi mặn chát. Anh không dám ngẩng đầu lên, anh sợ anh sẽ không nhịn được mà gào khóc, anh chỉ yên lặng giúp đỡ cô, thời gian qua một giây, thời gian bọn họ gần nhau cũng ít đi một giây.
Từ giữa trưa, đến hoàng hôn.
Kaka thỉnh thoảng hôn mê, thỉnh thoảng tỉnh lại, khuôn mặt cô gầy nên càng hiện rõ đôi mắt to đến lạ thường, nước trong chai truyền dịch không chảy vào nữa, A Chí sốt ruột xoay quanh, nhưng bên kia thầy thuốc vẫn còn chưa tới.
"A Chí, tôi đau quá..." Tiếng nói của Kaka mơ hồ như bị gió thổi vỡ vụn, A Chí lập tức quỳ gối bên giường của cô, anh bế cô, ôm thật chặt vào trong ngực: "Không sao, ngoan, bác sĩ sẽ tới ngay, em sẽ không sao, anh cam đoan với em đấy."
"Em không muốn chết... Em còn chưa kết hôn, em còn chưa sinh con, Nhan nhi cùng Tĩnh nhi đều có con rồi, chỉ có em là không có gì cả..."
Kaka mệt mỏi nằm ở trong ngực của anh, hơi thở hổn hển, nước mắt của cô chảy ra ngoài tự nhiên, cô cảm thấy được ôm trong ngực thế này thật là ấm áp, cô lưu luyến không muốn buông ra.
"Không, em còn có anh mà, Kaka... anh yêu em... anh nguyện ý cưới em làm vợ... cho dù em chỉ có thể sống một ngày, anh cũng sẽ cưới em." A Chí nâng khuôn mặt của cô, không chút do dự cúi xuống hôn. Anh không chỉ đơn thuần hôn mặt của cô, mà là hôn lên môi của cô, anh không phải chỉ hôn lướt qua rồi dừng lại, mà là hôn cô thật sâu ...
Kaka trong lòng đầy kinh hoảng, cô mạnh mẽ mím miệng cắn răng, cố gắng đẩy anh ra. Nếu quả thật đúng là cô bị dính vào...làm sao có thể lại truyền bệnh cho anh đây? Cô muốn anh sống thật khỏe, người bị trừng phạt chỉ cần có một mình cô là đủ rồi!
"A Chí, anh điên rồi, anh mau buông tôi ra!" Bởi vì chút giãy giụa nho nhỏ kia nên Kaka lại bắt đầu thở hổn hển trở lại. Cô đẩy anh nhưng anh vẫn không nhúc nhích, vẫn cứ liều mạng hôn cô.
Sau đó thân thể cô đột nhiên trở nên mềm nhũn, lòng tràn ngập đau xót, nước mắt liền rơi lã chã. Cô chưa bao giờ là một cô gái thích khóc lóc, chưa bao giờ õng ẹo, động một cái là ngã lăn như trẻ con. Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên cô khóc, mà lại là lần đầu tiên cô khóc nức nở ở trong lòng một người đàn ông ...
A Chí kinh ngạc buông cô ra, cô vẫn còn chưa thương anh, đối với anh không có chút cảm giác nào. Đã nhiều năm như vậy, anh không chỉ một lần cố lừa mình dối người, tự lừa gạt rằng cô không nhận ra tấm lòng chân thực của anh, thật ra thì cô cố ý làm bộ như không biết, chẳng qua là vì muốn giữ lại cho anh một chút tôn nghiêm, cho nên cô không thẳng thắn cự tuyệt anh.
"Thật xin lỗi. . . Nếu như em đã chán ghét tôi, hận tôi như vậy..." A Chí cúi đầu, anh không còn trẻ nữa, thời gian đã in dấu trên khuôn mặt đầy kiên nghị cùng ôn hòa của anh. Anh cắn răng khổ sở cười một tiếng: "Thôi được, chờ em khỏe trở lại, tôi lập tức liền biến mất, không bao giờ còn... xuất hiện ở trước mặt em nữa!"
Anh đột nhiên đứng dậy, xoay người hướng về cửa phòng bệnh xông ra bên ngoài, nhưng lại va ngay vào người bác sĩ đang đi vào, sắc mặt ông đầy vẻ vui mừng.
"Bác sĩ, thật xin lỗi, thật xin lỗi..." A Chí mặt đỏ bừng, miệng xin lỗi liên tục.
"Không sao, không sao mà!" Bác sĩ khoát tay chặn lại, cười khanh khách đưa bản báo cáo chẩn đoán bệnh tới: "Thật là may mắn, đó là giả dương tính, cô không bị nhiễm khuẩn HIV (virus), cô có thể sống thật dài, thật lâu nữa, cùng chồng cô sống đến bạc đầu giai lão!"
"Ông nói gì?" A Chí cặp mắt đột nhiên sáng lên, anh nắm tay bác sĩ lắc mạnh: "Ông hãy nói lại lần nữa đi!"
"Chẳng qua là bệnh của cô ấy triệu chứng có chút giống với bệnh Aids, nhưng mà kết quả xét nghiệm lại thể hiện là giả dương tính. Chờ cô ấy hết sốt, sẽ lại giống như người bình thường thôi. Hai người có thể sống bình an cả đời cho đến chết!"
Bác sĩ còn đang cao hứng nói, Kaka sắc mặt lập tức đỏ rực lên, quay mặt sang bên, hai mắt nhắm nghiền. Mặt trời lại ló ra, ánh nắng vàng nhẹ nhàng bay múa chiếu rọi vào trong phòng. Đột nhiên Kaka cảm thấy khí lực của mình lại trở về nguyên vẹn như ban đầu.
"Cảm ơn ngài, cám ơn ngài, bác sĩ!" A Chí siết chặt tay thầy thuốc lắc mạnh, cao hứng giống như là một cậu bé con. Bác sĩ nhìn anh chỉ cười ôn hòa: "Hãy chăm sóc thật tốt cho phu nhân của anh đi."
"Kaka, em nghe thấy không, em không sao rồi, em vẫn có thể tiếp tục sống, sống đến khi chúng ta trở nên già đi" A Chí cách chăn ôm cô, vui vẻ cười nháo như một cậu bé con.
"Anh gọi điện thoại cho Tĩnh nhi, để cho cô ấy yên tâm." Kaka đẩy đẩy anh, sắc mặt đỏ bừng càng thêm nóng rực. Lần đầu tiên A Chí thấy cô đỏ mặt, khôn