Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343128

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3128 lượt.

g, anh đang cầm dao khoét vào lòng của em? Trung Quốc kháng chiến cũng mới tám năm, em chờ anh chờ đến mười lăm năm, cả đời em đây có mấy cái mười lăm năm? Mộ Cẩn Hiên cái người không có lương tâm này. . . . . . Từ nhỏ anh đã khi dễ em, đến khi lớn lên vẫn khi dễ em, anh chính là ỷ vào bộ dáng đẹp trai của anh, cho nên ở bên ngoài ăn chơi trác táng đúng không!"
Thiên Tình nhìn anh không đáp lại, không khỏi tức giận giơ quả đấm nhỏ bắt đầu đấm vào trước ngực anh. . . . . .
Mộ Cẩn Hiên bất động, mặc cho cô phát tiết, qua hôm nay, qua ngày mai, muốn để cho cô đánh, cũng không còn cơ hội, anh mỉm cười nhìn cô: "Thiên Tình, em cứ đánh đi, tóm lại là lỗi của anh. Anh là tên khốn kiếp, anh để em chờ đợi. . . . . ."
Dừng một chút, anh nâng tay lên vén tóc cô ra sau tai, rồi nói tiếp: "Nhưng sao em lại ngốc như thế? Em đợi lâu vậy anh không tìm đến cũng không biết không cần đợi thêm nữa sao?"
"Không đợi thì làm cái gì?" Thiên Tình nhìn lại anh, đáy mắt dâng đầy nước mắt, cô không muốn nghe anh nhận lỗi, chỉ muốn biết chuyện đến tột cùng, anh có yêu hay không yêu cô!
"Yêu, kết hôn. . . . . ."
Bốp! Một tiếng vang thanh thúy lập tức cắt đứt lời của anh, mặt của Mộ Cẩn Hiên hơi nghiêng qua một bên. Trên khuôn mặt anh tuấn từ từ xuất hiện mấy dấu tay, anh không lên tiếng, vẫn như cũ dịu dàng nhìn cô.
Nhìn cô đánh mình xong ngược lại dáng vẻ sợ hãi, tay chân luống cuống không biết làm sao. Nhìn cô đau lòng lại ngượng ngùng, anh chỉ cảm thấy trong lòng từng đợt từng đợt chua xót. Anh cầm tay của cô, cười rồi hướng trên mặt mình đánh vào: "Thiên Tình, không sao, anh không đau. . . . . . Nếu như đánh anh mà Thiên Tình em không tức giận, như vậy anh nguyện ý bị em đánh . . . . ."






Anh quả thật không quan tâm, cầm tay của cô dùng sức đánh chính mình, Thiên Tình nhìn bộ dáng mỉm cười của anh, trong lòng cảm thấy càng yêu anh hơn. Bọn họ chia cách mất mười lăm năm, có bao nhiêu lời muốn nói, sao có thời gian lãng phí những chuyện không đâu!
"Anh ngốc thế! Anh thật ngu ngốc! Mộ Cẩn Hiên, sau mười lăm năm chỉ số thông minh của anh như thế nào không tăng lên ngược lại còn giảm đi!" nước mắt Thiên Tình lộp bộp rơi xuống, cô rút tay của mình ra, rồi lại vuốt ve bên gò má hằn vết sưng đỏ, đau lòng khóc mãi: "Sao anh không tránh, có đau hay không?. . . . . ."
"Không đau, thật không đau, em đừng khóc, Thiên Tình. . . . . ." Mộ Cẩn Hiên nhìn cô lo lắng, cuống quít nắm lấy tay cô lắc đầu liên tục.
Thiên Tình cắn môi nhìn anh, mới đầu cô cho là anh đã thay đổi, nhưng bây giờ cô phát hiện, căn bản anh không hề thay đổi. Anh vẫn là anh Cẩn Hiên trong trí nhớ của cô, anh Cẩn Hiên vì cô khóc nhè mà sốt ruột lo lắng.
"Mộ Cẩn Hiên, em yêu anh." Cô chợt bật thốt lên, thoải mái nhìn lại anh. Nhìn anh kinh ngạc trợn to hai mắt, cô không khỏi le lưỡi, đáy mắt lấp lánh ánh sáng, rực rỡ cười một tiếng: "Đúng, anh không nghe lầm, em yêu anh, em chỉ nói một lần ba chữ này, cho nên, anh phải ghi nhớ mãi mãi trong lòng, vĩnh viễn không được quên."
Giọng nói Thiên Tình chợt dừng lại, cô nghẹn ngào nói, nước mắt rơi thật nhiều, phải, cô vừa thấy anh Cẩn Hiên của cô liền trở thành người hay mít ướt.
Mộ Cẩn Hiên không biết nên nói gì, bây giờ nói quá nhiều lời ngon tiếng ngọt, thì ngày sau lại càng tổn thương người nhiều hơn, anh đành duy trì trầm mặc.
"Anh Cẩn Hiên, em là người cố chấp, từ năm tuổi em đã thích anh, cho tới bây giờ hai mươi hai tuổi, em vẫn thích anh, nếu như năm 2012 thế giới không bị hủy diệt, em vẫn luôn luôn yêu thích anh, còn anh thì sao? Anh Cẩn Hiên có giống như bây giờ nắm tay của em, vẫn một mực đi mãi sao?"
Cô nghiêng mặt hỏi anh, hàng mi dài cơ hồ dính vào trên da thịt của anh, Mộ Cẩn Hiên cầm ngón tay của nàng chợt căng thẳng, trên mặt anh từ từ tràn ra nụ cười tuyệt vọng: "Thiên Tình, anh không biết nên trả lời em như thế nào...em cũng nhìn thấy, anh có vị hôn thê sắp kết hôn, anh có thể vì em, hoãn hôn lễ một lần, hai lần, nhưng anh tránh không khỏi lần thứ ba, lần thứ tư. . . . . ."
"Tại sao anh phải kết hôn với cô ấy? Anh yêu cô ấy sao?" Thiên Tình khổ sở tim như bị dao cắt, dạ dày quặn lên từng cơn đau, cô cố chịu cơn đau, sắc hồng trên mặt từ từ mất đi, trở thành trắng bệch.
"Anh quen cô ấy đã ba năm, tim của anh cũng không phải làm bằng đá." Mộ Cẩn Hiên không trả lời thẳng vào trọng tâm, anh cúi đầu, nói một câu nhẹ nhàng như vậy.
"Em hiểu, nói cách khác, cô ấy cũng có một vị trí trong lòng anh, đúng không? Ba năm tình cảm giữa anh và cô ấy , anh không dứt bỏ được, không thể nào có lỗi với cô ấy, nhất định anh phải cưới cô ấy để bồi thường, nếu vậy em yêu anh mười lăm năm tính là gì? Không sánh bằng tình cảm ba năm của anh và cô ấy sao? Trong khi em khờ dại ngu ngốc chờ anh, thì anh đang cùng người khác ân ân ái ái, anh đã sớm quên mất người tên Thân Thiên Tình này rồi phải không?"
"Thiên Tình, anh không biết em vẫn một mực chờ đợi anh. . . . . .Anh cho rằng, cho rằng. . . . . ."
"Anh cho rằng cá


Lamborghini Huracán LP 610-4 t