XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342689

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2689 lượt.

Hốc mắt cô đột nhiên dâng lên sự chua xót, thiếu chút nữa không nhịn được muốn thốt ra tiếng gọi “anh Cẩn Hiên”.
Anh chính là Mộ Cẩn Hiên trưởng thành từ cậu bé Mộ Cẩn Hiên năm xưa, vẫn khuôn mặt tuấn dật ôn hòa như cũ, chỉ có vóc dáng cao lớn hơn nhiều... anh mặc bộ tây trang màu trắng đứng ở nơi đó, ngọc thụ lâm phong, giống như một cây Ngọc lan, phát sáng rạng rỡ ở giữa đám người.






Anh kéo cô dâu của mình đứng ở bên cạnh cha xứ, đối mặt với mọi người. Thiên Tình ghen tị, chua xót nhìn nụ cười ôn hoà trên khuôn mặt anh, nhìn mười ngón tay của bọn họ thân thiết đan xen với nhau... Toàn bộ lý trí, sự ngấm ngầm chịu đựng, hoàn toàn bị tiêu tán.
Mộ Cẩn Hiên, em đợi anh 15 năm, không phải để bây giờ tới nhìn anh kết hôn.
Mộ Cẩn Hiên, anh nói anh sẽ lấy em, chờ em trưởng thành, chờ em trở thành một cô gái, chờ đến khi em không còn thích khóc nhè như vậy nữa, anh sẽ cưới em về...!
Bây giờ em đã trưởng thành, em đã là một cô gái, em không còn thích khóc nhè... bởi vì anh bỏ đi, không có ai lại lấy khăn tay ra để lau nước mắt cho em... không có ai cau mày lau nước mũi cho em nữa...
Mộ Cẩn Hiên, em lớn lên là vì anh, em trở nên kiên cường là vì anh... Nhưng mà anh đã quên em, anh đem Thân Thiên Tình này quên mất rồi.
Mộ Cẩn Hiên ngơ ngẩn nhìn cô, anh nhìn thấy đôi mắt đầy u buồn đang dần dâng đầy nước mắt, cứ run rẩy run rẩy như thế đọng trên hàng mi dày. Anh nhìn thấy cô đang cười, nhưng nước mắt lại giống như chuỗi hạt châu bị đứt, đang lăn xuống . Bỗng nhiên anh trở nên mê muội. Anh quên mất đây là hôn lễ của mình, giật tay ra khỏi những ngón tay đã cứng ngắc của Âu Tử Di. Anh lại giống như ngày trước, lấy ra chiếc khăn tay từ trong túi áo, cúi đầu, ôn nhu lau nước mắt cho cô: "Thiên Tình, đừng khóc. . ."
"Anh Cẩn Hiên!" Sau câu nói kia, Thiên Tình không khống chế được cảm xúc, thoáng cái bùng lên. Cô mãnh liệt nhào vào trong lòng Mộ Cẩn Hiên, gắt gao ôm lấy anh oà khóc to: "Anh Cẩn Hiên. . . Em nghĩ rằng anh đã quên em, quả thật em đã nghĩ rằng anh quên em rồi... tại sao anh lại có thể kết hôn như thế... anh quên những lời anh đã nói trước đây với em rồi sao? Anh nói khi em trưởng thành, anh sẽ cưới em... bây giờ em đã trưởng thành, em tìm đến anh, anh đừng kết hôn với người khác có được không? Anh Cẩn Hiên, anh đồng ý đi, đồng ý với em có được hay không?"
Cô khóc đến thương tâm, tiếng khóc kia tựa hồ làm cho mọi người ở chung quanh đều bị cuốn hút. Quan khách ngồi ở trên đã dần dần trở lại yên tĩnh. Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn hai người đang gắt gao ôm ấp cùng một chỗ kia.
"Thiên Tình, em đùng khóc, đừng khóc nữa. . ." Toàn bộ sự phòng bị của Mộ Cẩn Hiên đã hoàn toàn bị tiếng khóc của cô làm cho xáo trộn. Anh cúi đầu dỗ dành cô, thậm chí lại vẫn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng của cô.
Có người chú ý tới cô dâu ở bên cạnh đã lúng túng đến gần như phát khóc, cúi đầu sang nói chuyện với người bên cạnh : "Xem ra, quả nhiên chú rể này có vấn đề đây, ông đã thấy vẻ mặt vừa rồi của anh ta đấy... Chậc chậc, thật là rất ôn nhu ..."
"Đúng vậy, đúng vậy đấy. . . Này vậy chuyện này tính thế nào đây nhỉ? Người tình cũ của chú rễ tìm đến đây. . . Lại còn trẻ tuổi, xinh đẹp như vậy, tôi xem ra cô dâu cũng không sánh bằng. . ."
Vài người nói chuyện với nhau, thanh âm lập tức truyền đến tai cha của Âu Tử Di, Âu Hán Dương . Ông ta đứng lên, đập chiếc gậy trượng nghe “phịch” một tiếng : "Này Cẩn Hiên, rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra?"
"Cẩn Hiên. . ." Nhìn thấy anh không chút động lòng, Âu Tử Di cố nén tức giận cùng lòng chua xót, nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo của anh: "Ba ba đang gọi anh."
Cô không hề làm ầm ĩ, lại khiến cho Mộ Cẩn Hiên thoáng nổi lên sự áy náy . Anh buông Thiên Tình ra, những lộn xộn, hỗn loạn trong đầu từng chút từng chút tan dần. Anh nhớ lại toàn bộ những sự việc vừa xảy ra, trong lòng buộc phải tàn nhẫn. Anh vừa nhắm mắt vừa đem cô hơi đẩy ra; "Thiên Tình, em đi đi, anh phải kết hôn rồi."
"Anh Cẩn Hiên!" Thiên Tình nén khóc khẽ kêu ra tiếng, cô cố chấp đi lên phía trước, cầm lấy bàn tay của anh, nắm chặt ở lòng bàn tay: "Anh Cẩn Hiên, khi em năm tuổi đã quen anh, khi em năm tuổi đã nói với chính mình, khi trưởng thành sẽ gả cho anh. Anh Cẩn Hiên, hôm nay nếu anh kết hôn, vậy còn Thiên Tình phải tính sao đây?"
Cô thoáng nở nụ cười sâu xa, nước mắt lại tiếp tục lăn xuống: "Nếu anh thật sự cưới người khác, Thiên Tình còn sống, cũng không có một chút ý nghĩa nào."
Thiên Tình nói xong, bỗng nhiên liền buông tay Cẩn Hiên ra , cô dừng lại, nhìn thật sâu vào anh, hai mắt khóc sưng húp khiến cho anh cực kỳ đau lòng, "Anh Cẩn Hiên, anh cứ tiếp tục hôn lễ của anh đi, em đi đây. . ."
Thiên Tình xoay người, làn váy trắng tinh lướt một đường vòng cung xinh đẹp trên tấm thảm màu đỏ. Cô từng bước từng bước chạy ra ngoài, thân hình nhỏ nhắn, thon thả nhìn thật cô đơn. Mộ Cẩn Hiên không có cách nào khống chế bản thân, liền đuổi theo: "Thiên Tình, em định làm gì?"
Thiên Tình không đáp lại, vẫn chạy từng