Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2687 lượt.
bước từng bước hướng ra ngoài. Mộ Cẩn Hiên nhìn thấy vẻ mặt của cô như thế, tim không khỏi như bị đao cắt. Nếu đúng như cô nói, bởi vì anh cưới vợ mà cô tự đi tìm cái chết, quả thật anh còn có thể tiếp tục sống cuộc đời này như thế được sao?
"Cẩn Hiên, Cẩn Hiên. . ." Âu Tử Di lại trấn định lần nữa. Giờ phút này thấy Mộ Cẩn Hiên không buồn để ý tới hôn lễ, đuổi theo Thiên Tình, cũng nổi lên hoảng sợ. Cô nhấc làn váy lên đuổi theo, tóm chặt lấy cánh tay của Mộ Cẩn Hiên: "Cẩn Hiên, hôm nay là ngày chúng ta kết hôn, anh hãy tính táo lại đi... Cẩn Hiên, anh không thể đối xử với em như vậy được... Cẩn Hiên, nếu như anh cứ chạy đi như thế, lẽ nào lại không có lỗi với em sao?"
Sắc mặt của Âu Tử Di bợt bạt giống như quỷ, toàn thân cô run cầm cập, không ngừng thuyết phục Cẩn Hiên, nhưng vẫn ra sức gắng gượng không chịu buông tay. . .
Tân khách trong phòng đã sớm rối thành một đoàn. Đầu tóc của Âu Tử Di cũng xổ tung ra, chiếc khăn trùm đầu bằng lụa mỏng vứt ngổn ngang ở trên đất, trông thật nhếch nhác. Âu Lạc Ninh nhìn thấy vậy không thể bỏ qua liền đi vài bước tới giữ chặt vai của Mộ Cẩn Hiên: "Anh Cẩn Hiên, anh làm sao vậy? Anh và chị gái em đã có cảm tình với nhau suốt ba năm, anh định vứt bỏ như vậy sao?"
Mộ Cẩn Hiên mặt nhợt nhạt, anh đẩy tay của Âu Lạc Ninh ra, cúi đầu nói nhỏ: "Tôi vẫn chịu trách nhiệm với Tử Di, tôi cũng sẽ cưới cô ấy, nhưng mà không thể là hôm nay được, Thiên Tình sẽ chết mất, Lạc Ninh, cậu đừng có ngăn cản tôi!"
"Cẩn Hiên!" Âu Tử Di kêu một tiếng thật thê lương, cô lập tức ôm lấy eo của anh, kêu khóc nói: " Thiên Tình sẽ chết, chẳng lẽ em sẽ không chết sao? Mộ Cẩn Hiên, nếu hôm nay anh mà đi ra ngoài ấy, em cũng sẽ chết cho anh xem!"
Âu Tử Di kêu khóc lóc om sòm, nhưng lại khiến cho Mộ Cẩn Hiên bình tĩnh trở lại. Anh xoay người kéo Âu Tử Di ra, nhìn Âu Hán Dương đang ở sau lưng cô nói: "Cha, hôn lễ của con và Tử Di sẽ không hủy bỏ, sự việc hôm nay chỉ là ngoài ý muốn, Thiên Tình là con gái của Thân Tống Hạo, nếu quả thật cô ấy gặp chuyện không may, chúng ta sẽ gặp phiền toái không nhỏ đâu. Cha, người hãy khuyên nhủ Tử Di cho tốt, để cho cô đừng bị kích động, con đi giải quyết mọi chuyện, sau đó sẽ tự mình đi tìm cha chịu tội!"
Anh nói xong, liền đem Âu Tử Di cơ hồ té xỉu giữ chặt, nói thật nhỏ bên tai: "Tử Di, nếu như em chết, sẽ chỉ càng đẩy anh về bên cạnh Thiên Tình một cách hợp lý mà thôi. Em hãy bình tĩnh lại, hôn lễ cũng chỉ bị chậm lại, không phải là hủy bỏ."
Anh nói xong câu này, đem Âu Tử Di đã mềm nhũn đẩy vào lòng Âu Lạc Ninh: "Chú ý chăm sóc chị gái cậu cho tốt!"
Lúc Âu Lạc Ninh đang luống cuống kéo Âu Tử Di, Mộ Cẩn Hiên đã đi nhanh ra khỏi giáo đường, tiếp theo liền chạy rất nhanh về nới Thiên Tình vừa khuất bóng. . .
"Cẩn Hiên. . . Cẩn Hiên!" Âu Tử Di kêu khóc, muốn đuổi theo ra lại bị thân thể của Âu Hán Dương ngăn trở, kéo lại: "Tử Di, không được đuổi theo nữa!"
Âu Tử Di khóc đến mức toàn bộ lớp hóa trang bị trôi hết. Cô gắt gao túm chặt cánh tay Âu Hán Dương, kêu la đến khàn cả giọng: "Ba, anh Cẩn Hiên không cần con...anh ấy đi theo cô gái khác rồi... con còn mặt mũi nào mà sống nữa đây...? Con cũng như đã chết rồi... Ngay tại buổi hôn lễ của chúng con, anh ấy lại bỏ chạy đi như thế. . . Vì sao anh ấy lại có thể làm nhục con như vậy chứ? Vì sao anh ấy lại có thể như vậy chứ..."
"Tử Di!" Âu Hán Dương nặng nề thở dài, đứa nhỏ này sao lại không nghĩ ra? Hiện tại cứ nhất định gây đến chết đi sống lại, ngược lại là đẩy Cẩn Hiên ra xa hoàn toàn, quan hệ thông gia hai nhà cũng coi là chấm dứt, sao con bé lại không chịu hiểu?
"Ông thân gia." Mộ Hàm Triết một mực yên lặng không lên tiếng lúc này đứng lên, ông đi tới trước mặt của Âu Hán Dương, vái một cái thật sâu: "Ông thân gia, chuyện này là lỗi của Cẩn Hiên, cho dù thế nào, hôn sự của nhà họ Mộ cùng nhà họ Âu chắc chắn sẽ không hủy bỏ . Ngài yên tâm, tất cả hậu quả sẽ do Mộ Hàm Triết tôi gánh chịu, tất nhiên tôi sẽ trả cho ngài một công đạo vừa ý!"
"Tử Di, con yên tâm, chuyện này bác sẽ giúp con thỏa đáng, một lát ta bảo Cẩn Hiên tới nhận tội với con, bác cũng sẽ trả lại con một hôn lễ hoàn mỹ vô khuyết, đứa bé ngoan, uất ức con rồi, đừng khóc, nhà họ Mộ chúng ta thực xin lỗi con. . . . . ." Mộ Hàm Triết thở dài, gương mặt bất đắc dĩ.
"Cứ như vậy đi, làm phiền ông thân gia lo lắng." Âu Hán Dương thở dài, nháy mắt với Âu Lạc Trữ, hắn lập tức đưa Âu Tử Di đang khóc mệt lả đi về nghỉ.
Mộ Cẩn Hiên chạy đuổi theo, Thiên Tình thất hồn lạc phách lách qua đám đông hướng đường cái chạy đi, quên cả dòng xe cộ đang lướt qua bên cạnh cô. Tâm của anh cơ hồ đều nghĩ tới giọng nói khi nãy, đợi đến khi đuổi kịp, nhìn khuôn mặt đầy nước mắt tinh thần bấn loạn, dáng vẻ hoảng hốt, lòng anh đau đớn khó kềm chế hơn nữa, đưa tay ôm cô thật chặt vào trong ngực. . . . . .
"Sao em lại khờ như vậy, nha đầu ngốc. . . . . ." Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài mềm mịn như tơ của cô, đau xót trách cứ.
"Anh không cần em, em chính là sống không bằng chết, chỉ hại ba mẹ em thêm đau lòng, không bằng chết sớm một c