Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1928 lượt.

cùng cười.
Dù mắng nhưng mẹ cô vẫn làm một bàn thức ăn, chiêu đãi chồng cũ “lòng tham vô đáy” và thằng con “lương tâm bị chó ăn”, cả nhà quây quần có bao chuyện để nói, nhưng Mao Lệ vẫn buồn. Bác Hoàng chất phác chỉ cười hiền hậu, ăn qua loa bát cam rồi ra sân vá lưới, dường như muốn để cho cả nhà ngồi riêng với nhau, nhưng bác vừa đi khỏi mẹ cô lại trầm ngâm, đăm đăm nhìn xuống bàn, tránh ánh mắt của Mao Diên Bình.
“Mẹ con già rồi.” Khi Mao Lệ hỏi ông cái gì có thể chứng minh tình yêu, ông không trả lời câu hỏi của cô, nói một câu không liên quan: “Ba mươi năm rồi, bà ấy đã chịu nhiều vất vả.”
“Cha! Cha chưa trả lời câu hỏi của con.” Mao Lệ đá cát dưới chân, giọng hờn dỗi.
Mao Diên Bình ngoảnh sang nhìn cô: “Cha vừa trả lời đây thôi.”
Mao Lệ không hiểu: “Vừa trả lời?”
“Ồ, con gái, rốt cuộc con vẫn còn trẻ.” Mao Diên Bình thở dài, mắt nhìn cảnh mặt trời lặn huy hoàng trên biển: “Cha kể chuyện nhé, con muốn nghe không?”
“Chuyện gì?”
“Chuyện về tình yêu và thời gian.”
“Tình yêu và thời gian?”
“Ừ, chuyện thế này, ngày xưa có một hòn đảo, trên có bốn người là Tình yêu, Tiền bạc, Hư vinh và Vui vẻ. Một ngày nọ, đảo sắp chìm, mọi người tranh nhau đi lấy thuyền cứu mạng, cuối cùng chỉ có Tình yêu không tranh được thuyền, cô cầu cứu Tiền bạc mang cô đi cùng, nhưng Tiền bạc nói trên thuyền chở đầy vàng không thể chở cô, hãy đi tìm người khác. Vậy là Tình yêu lại đi cầu cứu Hư vinh, Hư vinh cũng từ chối, sau đó đến lượt Vui vẻ cũng kiêm cớ chối từ không chở Tình yêu, cuối cùng Tình yêu bị bỏ lại cô đơn trên đảo, nhìn hòn đảo sắp chìm. Lúc đó một ông già chèo thuyền đến, ông già cứu Tình yêu lên thuyền, cho đến khi xuống thuyền Tình yêu mới sực nhớ mình chưa kịp hỏi tên ông, sau đó cô tìm ông bao năm, mãi vẫn không tìm thấy, về sau có một ngày gặp được Trí tuệ, Trí tuệ bảo với cô, ông già cứu cô tên là Thời gian, bởi vì chỉ có thời gian mới có thể chứng minh sự tồn tại của tình yêu...”
Mao Lệ ngây người nhìn cha trong sắc hoàng hôn: “Thời gian?”
“Phải, thời gian, bây giờ con hiểu chưa?” Mao Diên Bình mỉm cười, ôm vai con gái, tiếp tục bước đi: “Trong lòng mẹ con có cha, không phải cha không biết, đó chính là tình yêu, ba mươi năm rồi, dẫu lòng bà ấy hận cha, dẫu bà ấy sống với người khác, nhưng tình yêu vẫn chung thủy ở sâu trong lòng bà ấy. Vừa rổi trong lúc ăn cơm, nhìn mái tóc bạc của mẹ con, cha rất buồn, bà ấy già thật rồi, cha cũng già, trong dòng chảy thời gian, ba mươi năm chỉ là một cái búng tay, nhưng đối với nhiều người chúng ta, lại là nửa cuộc đời, thậm chí cả cuộc đời. Cha rất cảm ơn mẹ con, đúng vậy, cha có thể cho bà ấy tất cả, duy chỉ không thể cho được tình yêu ngang bằng, cha mẹ không có cơ sở để chung sống lâu dài, đó là bi kịch thời đại của cha mẹ, lòng cha luôn áy náy nhưng chẳng biết làm sao. Mao Mao, con hiểu không?”
“Cha, con có thể hiểu.”
“Con hiểu được là tốt, cha chỉ sợ các con hận cha, trách cha không cho các con một gia đình hoàn chỉnh. Trong mắt nhiều người cha là người ích kỷ vô trách nhiệm, năm xưa ly hôn với mẹ con, cha bị chỉ trích rất nhiều, nhưng hôn nhân không có tình yêu rất đau khổ, lại thêm hai người không có tiếng nói chung, lối sống cũng khác, đời người ngắn ngủi mấy chục năm, cả hai đều hao mòn tinh lực của những năm tuổi trẻ vào những cuộc cãi vã triền miên, quả thực là điều rất tàn nhẫn, mẹ con mặc dù không có văn hóa bao nhiêu, nhung bà ấy hiểu đạo lý này, thật hiếm hoi. Suy cho cùng, thực ra năm xưa bà ấy để cha đi cũng là vì cha, bà ấy biết cha ở lại sẽ không vui, cho nên mới để cha đi, đó chính là tình yêu, chỉ có thật lòng yêu một người mới nghĩ cho người đó, mong người đó hạnh phúc, bà ấy tuy không thừa nhận nhưng cha biết.”
Mao Diên Bình xoa đầu con gái: “Mao Mao, cha biết gần đây con không vui, chia tay với bạn trai phải không? Không sao, tình yêu là duyên phận, có lẽ cậu ta không phải là người trong mệnh của con, hai đứa mới quen chưa lâu, cho dù tình sâu nhưng duyên mỏng...”
“Cha, anh ấy có phải là người trong mệnh của con hay không, con không quá bận lòng, tình cảm quả thực là duyên phận, con có thể chấp nhận anh ấy không yêu con, nhưng không thể chấp nhận anh ấy lợi dụng con, đấy là điều con khó chịu nhất, bây giờ con đang tĩnh tâm suy nghĩ, anh ta tiếp cận con có lẽ đã âm mưu từ lâu, con muốn biết những gì anh ta làm vì con lẽ nào là giả dối? Một người lòng dạ phải cứng rắn bao nhiêu mới có thể mặt sắt vô tình như vậy?” Mao Lệ nghẹn ngào, gục vào vai cha khóc: “Nhưng, cha ạ, nếu anh ấy đúng là người như thế cũng chẳng sao, coi như con gặp phải người xấu, đằng nào cũng không phải lần đầu bị lừa, nhưng trực giác mách bảo con, lần này không như vậy, con thấy không giống như với Ngô Kiến Ba, bởi vì con không sao hận anh ấy được, khác hẳn như với Ngô Kiến Ba, cho dù anh ta chết, con vẫn thầm rủa anh ta, nhưng nghĩ tới Triệu Thành Tuấn con không thấy hận, chỉ thấy buồn, buồn vô hạn...”
Cha cô thở dài: “Con gái, điều đó chỉ chứng tỏ con chưa dứt lòng với cậu ta, vẫn ôm hy vọng.”
“Không, cha ạ, trực giác của con ch