Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.

ương Kiến Phi mới yêu cầu chia tay tôi, tôi hận cô ta đến chết!”
“Vậy cậu định làm gì cô ta? Chửi bới hay là cho cô ta cái tát nữa? Vô ích, lần trước chẳng phải cậu bị Chương Kiến Phi trở mặt vì cậu đã tát cô ta? Cậu làm thế chỉ khiến Chương tiên sinh thêm phản cảm...”
“Cậu biết gì, nếu tôi không tính sổ với người đàn bà đó, Chương Kiến Phi sẽ tính sổ với tôi, anh ta muốn tôi quay về Penang! Làm gì có chuyện hời thế cho dù tôi ly hôn với Chương Kiến Phi cũng không trở về bên đó, tôi còn về làm gì? Ở đó tôi đâu còn người thân!” Triệu Mai tủi thân, mắt rơm rớm nước: “Tôi bây giờ... tứ cố vô thân, chồng trở mặt, anh trai ghét bỏ, chẳng phải tất cả đều do người đàn bà đó? Tôi có quậy phá cũng chẳng ích gì, nếu họ cố tình ép tôi, tôi nhất định khiến họ phải hối hận!”
A Mạc nhìn Triệu Mai, sắc mặt đó khiến cô phát hoảng: “Cậu đừng làm chuyện ngốc nghếch, vì người đàn bà đó bỏ cả mạng sống của mình, có đáng không?”
“Chẳng có gì không đáng, những năm qua tôi đã bị giày vò tan nát, tôi thật tâm thật lòng yêu một người, yêu hết mình, cuối cùng bị đẩy đến nước này, mối hận đó làm sao tôi nuốt nổi!”
Tinh thần Triệu Mai đã hoàn toàn suy sụp, hoặc là cô đã suy sụp từ lâu, từ khi mất đứa con, từ khi Chương Kiến Phi đòi ly hôn, cô đã lún sâu vào vũng lầy không thể thoát ra, không ai có thể cứu cô, ngoài bản thân cô.
Nhưng hiện thực tàn nhẫn khiến Triệu Mai từ bỏ mọi phương cách tự cứu mình, bây giờ cô sống cũng như chết, cho nên cô không sợ gì hết. Nói cô hận Mao Lệ thực ra cô hận Chương Kiến Phi và Triệu Thành Tuấn nhiều hơn, bởi vì Mao Lệ được cả hai người đó cưng chiều nâng niu, đó là điều cả đời cô không sao có được. Ghen tuông là con rắn độc, phụ nữ một khi bị con rắn đó nằm cuộn trong lòng thì không khác gì ma quỷ.
Triệu Mai cảm thấy cô thà làm ma quỷ còn hơn làm một côn trùng đáng thương, cô căm ghét sự thông cảm, căm ghét sự thương hại, bản tính thà chết không chịu thua giống y hệt anh trai cô, cho dù còn một hơi thở cũng phải ngẩng đầu kiêu hãnh. Chỉ khác là, bản tính đó đối với Triệu Thành Tuấn là một thái độ nhân sinh, là sự kiêu ngạo thâm căn cố đế, đến Triệu Mai lại trở thành xiềng xích dẫn cô điên cuồng lao xuống dốc...
“Tiểu Mai, thôi đi!” A Mạc không biết nói thế nào.
Triệu Mai thẫn thờ nhìn con đường trước mặt, lúc này trở lại nét mặt đầy bi phẫn: “Tại sao cô ta được mọi người sủng ái, cô ta có gì hơn tôi, tại sao tôi suốt đời cũng không có thứ mà cô ta chỉ giơ tay là có. A Mạc, rốt cuộc tôi có chỗ nào kém cô ta?” Nước mắt cô trào như mưa, trông rất tội nghiệp, khác hẳn vẻ cay nghiệt vừa rồi.
A Mạc đặt tay lên vai bạn: “Thôi, hà tất phải khó chịu như vậy, sự đã thế cho dù cậu đánh cô ta cũng chẳng được gì, chỉ làm xấu thêm quan hệ giữa cậu và Chương tiên sinh. Nói câu này dù cậu không muốn nghe, là người ngoài cuộc, tôi cảm thấy vấn đề lớn nhất giữa cậu và Chương tiên sinh chẳng qua là bởi vì anh ấy không yêu cậu, lúc đầu hai người kết hôn cũng là do cậu giận dỗi anh trai, hai người hấp tấp kết hôn, còn cậu một mực cho rằng Chương tiên sinh đã lấy cậu tất sẽ yêu cậu. Tiểu Mai, cậu không đến mức ngây thơ như thế chứ, tình yêu là thứ quá huyền diệu, yêu là yêu, không yêu là không yêu. Ví dụ như tôi và anh cậu, tôi ở bên anh ấy sáu, bảy năm, anh ấy không phải không hiểu lòng tôi, nhưng trước sau vẫn không mảy may động lòng. Anh ấy không yêu tôi, tôi còn biết làm sao? Chuyện cổ tích đã kể rồi, hoàng tử yêu Lọ Lem, chứ không phải công chúa, không phải tiểu thư quý tộc, tại sao hoàng tử yêu Lọ Lem, ai có thể nói rõ?”
A Mạc nói đến đây cũng run run xúc động, thở dài: “Tôi cũng từng hy vọng mình là Lọ Lem, bằng ấy năm tôi cũng tưởng rằng mình là Lọ Lem, bây giờ tôi mới hiểu, có thể tôi là Lọ Lem nhưng không phải là cô Lọ Lem trong mắt hoàng tử... Người vừa đi khỏi mới là Lọ Lem, Tiểu Mai, cậu hiểu không?”
Nước mắt Triệu Mai tuôn như mưa, lúc này trong xe đang mở ca khúc Forever At Your Feet, âm nhạc cùng với tiêng nước chảy buồn vô hạn, giọng nữ trầm da diết: “Please take me home my long to leave, Forever at your feet...” Đại ý là “Xin hãy đưa em về ngôi nhà em xa vắng đã lâu, em nguyện mãi mãi bên anh...” Giọng ca trầm khắc khoải như gõ vào lòng, khiến người ta như chìm trong tiếng mưa rơi, ngơ ngác nhìn quanh, bốn bề chỉ có màn mưa, không biết mình đang ở chốn nào. Nước mắt lăn dài trên má Triệu Mai, bởi vì ngôi nhà trong mơ của cô đã trở nên nhập nhòa, cô không có nhà, cũng không có người muốn bên cô mãi mãi...






Anh yêu em, em biết không
Em có thể phẫn nộ gào thét bất bình với tất cả xung quanh như một kẻ điên, em có thể nguyền rủa số phận của mình, nhưng đến phút cuối cùng , em cũng đành buông tay.
__ “Cải lão hoàn đồng” __
Một ngàn lẻ chiếc gương
Buổi chiều, ký xong mấy giấy tờ quan trọng cuối cùng, Triệu Thành Tuấn và Peter lại bàn bạc những biện pháp tiếp theo để đối phó với Nirvana. Peter đưa ra rất nhiều ý kiến, anh đều lắc đầu, hoàn toàn một vẻ thờ ơ không muốn đối phó, hỏi anh có g


Polaroid