Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.

iải pháp gì, anh lại không nói được. Lát sau, A Mạc mang cà phê vào, anh nhấp một ngụm, cảm thấy vị đắng xộc vào tận tâm can, ngũ tạng co rút, quằn quại trong nỗi đau không gì có thể xoa dịu.
Cuối cùng anh vẫn qua được, vừa sáng là đến bệnh viện thăm Mao Lệ, nhìn thấy anh, Chương Kiến Phi không kích động như hôm qua, mắt vằn những tia máu nhỏ, có lẽ cũng suốt đêm không ngủ.
“Cậu đến thì tốt, tôi có lời muốn nói với cậu.”
“Xin cứ nói.” Lúc đó mẹ Mao Lệ đã sang phòng thuốc, trong phòng chỉ có một y tá đang đo huyết áp cho Mao Lệ.
“Ra ngoài.” Chương Kiến Phi lạnh lùng, quay người đi ra cửa.
Triệu Thành Tuấn theo sau, hai người đứng trên hành lang lộ thiên nối hai tòa nhà, chỗ người nhà bệnh nhân thường ra hút thuốc, trời hơi tối, có mưa nhỏ lắc rắc, cho nên lúc đó chỉ có hai người. Chương Kiến Phi không còn vẻ hòa nhã mọi ngày, vừa mở miệng là ngả bài với Triệu Thành Tuấn, đưa ra cho anh hai thông điệp cuối cùng: “Những chuyện khác tôi không nói nhiều, tôi chỉ nói hai điểm: Một, cậu lập tức rời Nam Ninh quay về Penang, tôi không cho phép cậu lại xuất hiện trước mặt Mao Lệ. Hai, nếu cậu vẫn nấn ná ở lại Nam Ninh, tôi sẽ có cách buộc cậu ra đi, tôi đã nhiều lần nói với cậu, Mao Lệ là điểm yếu của tôi, cậu làm tổn thương cô ấy, tôi quyết không tha cho cậu! Đằng nào chúng ta đối đầu với nhau không chỉ một hai lần, chẳng phải cậu luôn muốn đo găng với tôi? Vậy được, tôi sẽ cho cậu toại nguyện, đến lúc đó cậu đừng trách tôi nhẫn tâm!”
‘Tôi không đi, có chết tôi cũng chết ở đây!” Triệu Thành Tuấn nói: “Nhưng tôi có thể đảm bảo từ nay không quấy rầy cô ấy nữa, tôi không muốn đi, ở đó không có gì để tôi lưu luyến.”
“Văn phòng tổng công ty cậu chẳng phải vẫn ở bên đó? Tại sao không quay về?”
“Tôi... dù thế nào cũng không quay về.”
“Vậy không khách khí nữa, tôi sẽ buộc cậu rời khỏi đây!”
Nói xong Chương Kiến Phi quay người đi, không cho Triệu Thành Tuấn cơ hội thương lượng, anh nhìn bóng Chương Kiến Phi đi xa, thở dài.
Thực ra, từ hôm qua anh đã thấy cơ thể rất khác, buổi tối trở về Hải Thiên Uyển bắt đầu sốt, sáng ra nếu không nhớ phải đi thăm Mao Lệ anh đã không thể xuống giường. Anh không biết lúc đó mình ra khỏi tòa nhà bệnh viện thế nào, hình như đã khuỵu xuống trong thang máy, có một y tá nhìn thấy dìu anh ra cổng bệnh viện gọi xe giúp.
Trở về Hải Thiên Uyển, anh ho ra rất nhiều máu, một đám đỏ tươi trên nền phòng tắm, vì Peter sắp đến, không muốn anh ta nhìn thấy, anh lấy khăn lau sạch vết máu, Henson đã nói, nếu xuất hiện thổ huyết, phải nhập viện ngay. Nhưng rất lạ, anh không thấy lo lắng, có lẽ anh đang chờ ngày này.
Buổi chiều hôm đó Peter đến Bắc Hải, trước đó anh đã suy nghĩ rất lâu, đã thầm ra quyết định. Anh trao đổi một số công việc với Peter, bảo anh ta cố gắng nhanh nhất mời luật sư từ Mã Lai sang, mấy ngày nữa anh trở lại Nam Ninh cần gặp luật sư. Peter không yên tâm để anh một mình ở Bắc Hải, nhưng anh kiên quyết muốn ở lại đó tĩnh dưỡng mấy ngày, Peter không biết làm thế nào, đành thuê hai y tá chăm sóc anh, nhưng Peter vừa về Nam Ninh, ngày hôm sau anh đã một mình đến đảo Huy Châu, lưu lại ở đó vài giờ rồi theo tàu cá đến một hòn đảo nhỏ vô danh khác.
Nơi đó không ai biết, không tìm thấy trên bản đồ, đó là một đảo nhỏ anh vô tình phát hiện từ nhiều năm trước, bốn phía là biển, dường như còn hoang vu, trên đảo chỉ có chục hộ ngư dân sinh sống, đều là những người chất phác, không ai quấy rầy anh, hoàn toàn yên tĩnh để suy nghĩ. Mỗi lần thấy mình cận kề cái chết, anh đều đến hòn đảo này, lặng lẽ lưu lại mấy ngày, tâm trạng nặng nề xáo động dần dần tĩnh lại, hoàn trả vẻ nguyên sơ thuần túy nhất của sự sống. Biển vô cùng bao dung, bầu trời vô cùng khoáng đạt, sinh tử, yêu hận tất thảy đều trở nên vô cùng bé nhỏ trong tiêng ầm ào lên xuống của thủy triều sớm tối. Anh dùng di động chụp một cảnh biển trong đêm sao đưa lên Facebook, nếu Mao Lệ vào mạng nhất định nhìn thấy, cô nghĩ thế nào, anh không biết, anh chỉ biết đã đến lúc mình được giải thoát.
Hai ngày sau anh quay về Nam Ninh, lòng đã thanh thản trở lại.
Suốt mấy ngày tiếp theo, anh đều làm việc với luật sư trong văn phòng, ngoài Peter và phó tổng giám đốc Rosen từ Mã Lai đến cùng hai vị nguyên lão cao cấp nhất, không ai biết nội dung cuộc gặp. Sau đó anh bắt đầu điều chỉnh vận hành của công ty, gọi điện cho bác Dương ở Anh quốc, đề nghị ông rút vốn, bởi vì Chương Kiến Phi đã nói sẽ tính sổ với anh, rõ ràng không nói suông, anh không muốn ông bị tổn thất vô ích. Ông là cổ đông lớn nhất công ty, anh không thể đảm bảo đầu tư của ông tiếp tục sinh lời. Bác Dương cười nói, ông đầu tư cho Bác Vũ hoàn toàn không nghĩ tới lợi nhuận. “Tại sao bác tin cháu như vậy?” Khi bác Dương nói thế, anh không hiểu.
Ông đáp: “Bởi vì cháu đáng tin tưởng.”
Anh không biết nói gì, người thân nhất chưa bao giờ tin anh, người tin anh lại chẳng có quan hệ thân tình, không biết nên vui hay nên buồn. “Vậy tại sao lúc đầu bác rót vốn cho Bác Vũ?”
Bác Dương thở dài: “Là bác muốn cháu hiểu ra, trên đời điều khiến cháu không v