Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341904

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1904 lượt.

ịt người, lúc thấy anh ta giống yêu tinh nhe nanh múa vuốt, nhưng sau khi gặp mặt, cô mới biết trên đời lại có một loại "sinh vật" còn đáng sợ hơn cả dã thú và yêu tình, anh ta quá khác so với hình ảnh các tác giả trong hình dung của cô! Trong phần giới thiệu cá nhân gửi kèm bản thảo, không thấy ghi anh ta là giáo sư, cô cũng gặp không ít giáo sư, đa phần đều nho nhã đạo mạo, ngôn từ hàm súc, nhưng Trương Phan này... Suốt hai tiếng đồng hồ anh ta làm cô phát điên bởi mớ lý luận lằng nhằng, cô nghe đến ù tai chóng mặt, đầu sắp vỡ tung. Đang nói thao thao, anh ta đột nhiên ngừng lại ngắm cô một hồi rồi hỏi:
"Xin hỏi, hiện nay cô sống ở đâu? Tình hình cuộc sống hiện nay của cô thế nào? Khoan hãy nói, để tôi đoán nhé, chắc chắn cô không ở khách sạn, bởi trên người cô không có mùi xạ hương đặc trưng của khách sạn, có lẽ cô ở trong một biệt thự khá xa hoa, nước hoa trên người cô là số 19, nước hoa này một khi kết hợp với mùi xạ hương của khách sạn tuyệt đối không còn cái mùi thuần khiết như bây giờ... Còn về tình hình cuộc sống của cô, có lẽ tương đối gay go, nếu cô không vừa thất tình thì cũng là cãi nhau với bạn trai, bởi vì tôi nhìn thấy vẻ bi thương tuyệt vọng trong mắt cô. Tiết lộ với cô, biện pháp chữa trị thất tình tốt nhất là ngủ, bởi vì con người ta chỉ có lúc ngủ mới có thể bộc lộ cái tôi chân thực nhất, bất luận cô có lỗi lầm hay hận thù gì, chỉ cần ngủ thật nhiều là tất cả đều biến mất."
Anh ta chưa nói hết Mao Lệ đã đứng lên bỏ đi.
"Mấy năm đó... bọn anh chơi khá thân, về sau... về sau khi em và Kiến Phi... chia tay, bọn anh cũng ít liên lạc, nửa năm trước Brant mới gọi điện cho anh, nói là định đến Trung Quốc đầu tư, anh tưởng cậu ta đến Thượng Hải, không ngờ cậu ta lựa chọn Nam Ninh. Lúc đó anh đã nói đùa, Nam Ninh là lãnh địa của em gái tôi, em tôi là nhân vật tầm cỡ ở đó, nếu cậu không may gặp phải, tốt nhất đừng trêu chọc nó, nên tránh xa một chút..."
Mao Lệ cụp mắt, mặc dù cúi xuống nhưng hàng mi dài vẫn rung rung, sắc mặt cô rất xấu, có lẽ là do chuyến bay dài, mí mắt hơi xanh, vừa rồi còn bừng bừng khí thế, phút chốc đã lặng tĩnh như nước. Cô ngẩng nhìn Mao Tấn, khẽ nói: "Sau này anh đừng nhắc đến cái tên đó, em đã quên anh ta rồi!" Nói xong cô đứng dậy lên tầng.
Đi đến chân cầu thang, cô lại ngoái đầu dặn lần nữa: "Nhớ đấy, một chữ cũng không được nhắc đến, nếu không, nhắc một lần em đánh một lần, quyết không nưong tay!" Sau một cái xoay người tao nhã, Mao Lệ tiểu thư ngẩng cao đầu đi lên phòng riêng trên tầng, vừa lúc nhìn thấy Nghiêm Bình Bình bê đĩa hoa quả từ trong bếp ra, cô nói luôn: "Mang hành lý của tôi lên đây, trước bữa cơm không được quấy rầy."
Khẩu khí đó giống như sai người giúp việc. Nghiêm Bình Bình khác với những bạn gái trước của Mao Tấn đều là những mỹ nhân thời thượng ở thành phố, cô sinh trưởng ở vùng núi nghèo, là sinh viên sư phạm, dịu dàng, đôn hậu, hơi nhút nhát, mặc dù trước đó đã được Mao Tấn cảnh báo cô em này rất đáo để, nhưng gặp mặt, nhìn Mao Lệ chấn chỉnh Mao Tấn, cô vẫn sợ đến ngộp thở. Mao Tấn nhún vai bảo cô: "Nó thế đấy, không có việc gì em đừng động đến nó."
Nghiêm Bình Bình ngoan ngoãn "vâng" một tiếng, mang hành lý của Mao Lệ lên tầng.
Còn về chuyện Mao Tấn sa sút đến nỗi phải đi con xe Passat, thực ra cũng không trách anh. Trước đây, thay bạn gái, thay xe hơi đời mới là đam mê không mệt mỏi của công tử Mao Tấn, nhưng bây giờ tình hình đã khác. Từ khi Mao Tấn mắc một sai sót trong công việc khiến công ty chịu tổn thất lớn, hội đồng quản trị hạn chế quyền lực tài chính của anh, cho dù cha anh là chủ tịch hội đồng quản trị cũng không giúp được gì. Bởi vì công ty không chỉ của một mình Mao Diễn Bình, các thành viên khác của gia tộc cũng có cổ phần. Để Mao Tấn rút ra bài học, cha anh không chỉ "tịch thu" chiếc xe đua của anh, còn quy định nghiêm ngặt mức chi tiêu, điều này đối với thiếu gia Mao Tấn quen tiêu tiền như nước, quả thật giống như từ công từ biến thành kẻ ăn mày. Mà người ta một khi sa cơ, những bè bạn chí cốt hay người đẹp, nhân tình đều tránh xa, Mao Tấn lúc này mới thực sự nếm trải thế thái nhân tình, phong độ phóng túng ngày xưa dường như biến mất, suốt ngày thở ngắn than dài. Điều an ủi duy nhất là, coi như anh đã gặp được cô bạn gái Nghiêm Bình Bình tốt nết. Trong hoạn nạn mới biết lòng người, Nghiêm Bình Bình xuất thân nhà nghèo chưa bao giờ tiêu hoang một đồng, lại còn chăm học chăm làm, tiền làm thêm, ngoài chi phí ăn học cho bản thân, còn cung cấp cả cho Mao Tấn, một trăm, hai trăm đều là tiền cô vất vả làm gia sư kiếm được.
Khỏi nói Mao Tấn, ngay Mao Lệ cũng rất cảm động, thầm nghĩ, đây có lẽ là chuyện tốt đối với Mao Tấn quen ném tiền qua cửa sổ. Không biết gian khổ, không biết tình đời ấm lạnh, sớm muộn cũng gây tai họa, tình trạng "bi thảm" hiện nay ít nhất cũng giúp anh biết cách trân trọng, cũng khiến anh biết cách tự lập thực sự.
Mao Lệ gọi xong điện thoại cho anh trai, một mình lang thang trên phố, đến tối cũng không muốn về nhà. Bụng hơi đói, vừa may nhìn thấy nhà hàng KFC gần đó, đang định vào nhồ